tin nhắn chưa gửi - Những Tin Nhắn Chưa Gửi – Chặng 33: Bản Nháp Sau Dấu Phẩy

tin nhắn chưa gửi của Lam dừng lại sau một dấu phẩy.

21:08. Trên màn hình là câu: “Em chỉ muốn nói là,”. Con trỏ nhấp nháy sau dấu phẩy, đều và nhỏ. Lam ngồi trên sàn cạnh chân giường, lưng tựa vào tủ áo. Một chiếc tất màu xám mắc ở mép giỏ đồ, rơi một nửa ra ngoài.

Ngoài ban công, nước từ cục nóng máy lạnh nhỏ xuống mái tôn nhà bên cạnh. Từng giọt cách nhau không đều.

Tin nhắn chưa gửi đứng lại sau một dấu phẩy

tin nhắn chưa gửi thường làm Lam bận sửa giọng của mình. Cô viết một câu thẳng, rồi thêm “chỉ”, thêm “một chút”, thêm mặt cười. Cô bẻ câu chữ cho nó nhỏ đi, để người đọc không thấy cô đã ngồi ở đây lâu như thế nào.

Tối nay, cô định nhắn cho anh về chiếc áo khoác còn treo trong tủ. Áo của anh. Màu xanh đậm. Túi bên trái có một vé gửi xe đã mềm vì bị giặt qua một lần. Lam đã tìm thấy nó lúc 20:32, khi kéo áo ra để lau bụi.

Mùi nước xả cũ bám rất nhạt ở cổ áo. Mùi ấy làm cô nhớ buổi tối anh đứng dưới mái hiên, nói rằng cứ để áo đó, khi nào tiện anh lấy. Khi nào tiện đã kéo dài qua ba tháng.

Giữ bản nháp trong ghi chú riêng

Lam xóa chữ “chỉ”. Câu còn lại trông trống hơn: “Em muốn nói là,”. Cô nhìn nó một lúc, rồi đặt điện thoại xuống mặt sàn. Màn hình vẫn sáng. Dấu phẩy vẫn chờ.

Cô đứng dậy, mở tủ. Móc áo kêu một tiếng khô khi cô kéo chiếc áo khoác ra. Cô không đưa lên mũi ngửi. Cô gấp tay áo vào trong, đặt áo vào túi giấy nâu còn sót từ lần mua sách.

Sau đó cô quay lại điện thoại. Tin nhắn chưa gửi vẫn nằm trong ô nhập. Lam cắt câu đó, dán sang ghi chú. Dưới dòng chữ, cô thêm: “Không gửi khi tay còn đang run.”

21:24. Cô nhắn cho chị gái một câu khác: “Mai chị có ở nhà không, em gửi nhờ một túi đồ?” Câu này không cần mặt cười. Gửi xong, Lam úp điện thoại xuống tấm thảm.

Chiếc áo khoác nằm trong túi giấy. Miệng túi chưa gập lại. Lam để nó mở, nhưng không nhìn vào trong nữa.

Đọc thêm về viết biểu đạt và sức khỏe tinh thần tại American Psychological Association.


la.nkby

Similar Posts