Truyện Chữa Lành Về Chiếc Áo Mưa Treo Sau Cửa
Truyện chữa lành về chiếc áo mưa bắt đầu vào lúc 6:18, khi nước còn nhỏ từng giọt từ mép mái tôn xuống cái thau nhôm đặt ngoài hiên.
Lan đứng trước cửa bếp. Tay cô vẫn cầm chiếc khăn lau bàn, nhưng bàn đã khô từ lâu. Sau cơn mưa đêm, căn nhà có mùi tường ẩm và lá xoài bị giẫm nát. Trên móc sau cửa, chiếc áo mưa màu xanh đậm treo im, phần gấu áo dính một vệt bùn đã khô lại thành đường cong mỏng.
Cô định đem nó ra giặt. Chỉ là một việc nhỏ. Kéo áo xuống, xả nước, phơi lên dây. Nhưng ngón tay vừa chạm vào lớp nhựa lạnh, Lan rút tay về như chạm phải cạnh nồi nóng.
Truyện chữa lành về chiếc áo mưa và buổi sáng chưa kịp khô
6:23. Ấm nước trên bếp bắt đầu rít. Lan tắt bếp trước khi nước sôi hẳn. Tiếng rít cụt lại, để trong bếp một khoảng trống khó nghe hơn cả tiếng động.
Chiếc áo mưa ấy không mới. Đường may ở vai trái đã sờn. Một nút bấm bị lệch, mỗi lần cài phải dùng móng tay đẩy mạnh. Mùa mưa năm ngoái, mẹ cô từng mặc nó chạy qua hai con hẻm để đưa cho Lan hộp thuốc đau dạ dày. Khi ấy Lan đang nằm co trên ghế sofa, điện thoại úp xuống, tin nhắn của mẹ hiện lên ba lần mà cô không trả lời.
Mẹ không nói nhiều khi tới. Bà đặt hộp thuốc lên bàn, tháo áo mưa, vắt lên đúng cái móc sau cửa. Nước từ gấu áo nhỏ xuống nền gạch. Từng giọt. Lan nhớ mình đã nhìn vào vũng nước ấy thay vì nhìn mẹ.
“Ăn chút gì rồi uống,” mẹ nói.
Lan đáp “dạ” rất nhỏ. Cổ họng cô khô. Bàn tay giấu dưới tấm chăn siết lại đến khi móng tay hằn vào lòng bàn tay.
Sáng nay, cái móc sau cửa vẫn ở đó. Mẹ thì không ghé qua từ ba tuần rồi.
Khi ký ức cũ nằm trong một vệt bùn khô
Lan lấy chiếc thau nhựa trong góc bếp. Cô mở vòi nước. Dòng nước đập xuống đáy thau nghe lộp bộp, làm con mèo nhà bên giật mình chạy qua sân. Cô đặt áo mưa vào thau, nhưng không ngâm ngay. Lớp nhựa phồng lên rồi xẹp xuống như một con vật mệt.
Cô nhớ đêm mẹ tới. Nhớ đôi dép của mẹ đặt lệch ở cửa. Nhớ ngón tay mẹ đỏ lên vì lạnh. Nhớ câu mình đã không nói: “Con không muốn mẹ thấy con như vậy.”
Thay vào đó, cô nói: “Mẹ về đi, mưa lớn.”
Mẹ đứng một chút. Rồi bà gật đầu. Khi cửa khép lại, Lan nghe tiếng áo mưa sột soạt ngoài hành lang. Âm thanh ấy đi xuống cầu thang rất chậm.
Nước trong thau dâng tới nửa áo. Vệt bùn ở gấu áo mềm ra. Lan dùng bàn chải chà nhẹ. Một đường nâu tan vào nước, mỏng dần. Cô chà quá mạnh ở chỗ nút lệch, móng tay va vào nhựa đau buốt. Cô dừng lại, đặt bàn chải xuống thành thau.
Ngoài hiên, nắng lên yếu. Không đủ làm khô sân. Chỉ đủ làm thấy rõ những chỗ còn ướt.
Một hành động nhỏ để không né tránh mãi
Lan mang áo ra dây phơi. Gió lùa qua vạt áo, làm nó phập phồng một lần rồi nằm yên. Cô kẹp hai cái kẹp gỗ ở vai áo. Cái kẹp bên trái nứt một đường nhỏ, nhưng vẫn giữ được.
Điện thoại trong túi rung. Lan không nhìn ngay. Cơ thể cô có thói quen cứng lại trước tiếng rung ấy. Vai nâng lên. Hơi thở ngắn. Ngón tay tìm nút tắt màn hình trước cả khi mắt kịp đọc.
Lần này cô chỉ đặt điện thoại lên mặt bàn, để màn hình ngửa. Tin nhắn của mẹ hiện ra: “Nhà con tối qua có mưa lớn không?”
Lan đứng nhìn dòng chữ ấy. Không có câu trách. Không có dấu hỏi thêm. Chỉ một câu nhỏ, như người ta đặt tay lên tay nắm cửa rồi chờ xem bên trong có ai trả lời.
Cô lau tay vào khăn. Gõ: “Có mẹ. Con đang giặt áo mưa.”
Cô nhìn câu đó lâu hơn cần thiết. Rồi gửi.
Ba phút sau, mẹ nhắn lại: “Phơi chỗ có gió. Đừng phơi sát tường, lâu khô.”
Lan bật cười rất khẽ. Không thành tiếng. Chỉ là khóe miệng nhúc nhích, rồi bàn tay cô chạm vào cái kẹp gỗ như kiểm tra lại.
Điều dịu lại không phải lúc nào cũng lớn
Đến 8:02, chiếc áo mưa vẫn chưa khô. Nước còn đọng ở đường may dưới gấu áo. Lan pha một ly trà nhạt, đặt trên bàn bếp. Cô kéo ghế ngồi xuống, nghe tiếng chân ghế cạ vào nền gạch.
Cô không thấy mọi thứ nhẹ hẳn. Căn bếp vẫn ẩm. Tin nhắn vẫn làm tim cô đập nhanh hơn một chút. Có những câu chưa nói nằm nguyên đó, như vệt bùn ở mặt trong áo, phải lật ra mới thấy.
Nhưng chiếc áo mưa đã được giặt. Điện thoại đang nằm ngửa. Và trên dây phơi, hai cái kẹp gỗ vẫn giữ vai áo không trượt xuống.
Nếu cần một gợi ý tự chăm sóc khi lo âu, có lẽ đôi khi nó bắt đầu từ việc rất nhỏ: làm sạch một vật đã treo quá lâu sau cửa.







