dọn phòng chữa lành mép rèm bị tuột chỉ - Căn Phòng Nhỏ Của Mình – Chặng 43: Mép Rèm Bị Tuột Chỉ

Căn Phòng Nhỏ Của Mình – Chặng 43: Mép Rèm Bị Tuột Chỉ

Dọn phòng chữa lành mép rèm bị tuột chỉ bắt đầu lúc 8:32, khi Mộc kéo rèm sang một bên và thấy đường may dưới cùng bung ra thành một đoạn dài bằng bàn tay.

Sợi chỉ trắng rủ xuống, mắc vào móc treo cây khô cạnh cửa sổ. Mỗi lần gió đi qua, nó đung đưa rất nhẹ, như muốn nhắc rằng có một việc nhỏ đã bị bỏ qua nhiều ngày.

Mộc đứng yên với tay còn giữ mép vải. Ánh sáng buổi sáng lọt qua khe rèm, rơi lên mặt bàn gỗ thành một vệt nghiêng. Trên bàn có chiếc cốc chưa rửa, hai cây bút không nắp, và một mẩu giấy ghi “mua kim”.

Cô đã ghi mẩu giấy ấy từ tuần trước.


Dọn phòng chữa lành mép rèm bị tuột chỉ trong một buổi sáng chậm

8:39. Mộc mở hộp kim chỉ trong ngăn tủ. Hộp thiếc kêu lách cách vì mấy chiếc cúc lăn vào nhau. Cuộn chỉ trắng nằm dưới một gói kim đã mở, đầu chỉ rối vào sợi xanh đậm.

Cô kéo một đoạn chỉ. Nó vướng. Tay cô giật mạnh hơn, khiến cả cuộn chỉ rơi xuống sàn và lăn vào dưới ghế.

Vai Mộc cứng lại.

Cô nhớ căn phòng trọ đầu tiên, nơi rèm cửa cũng bị tuột chỉ. Khi đó cô đã tháo cả tấm rèm xuống, nhét vào túi rác, rồi sống ba tháng với cửa sổ trống. Nắng trưa hắt thẳng vào giường. Cô bảo mình bận. Thật ra, cô không chịu nổi cảm giác một thứ trong phòng nhìn cứ hỏng mãi trước mặt.

Sáng nay, cuộn chỉ nằm dưới ghế. Không ai giục cô thay rèm mới.

Mép rèm bị tuột chỉ và thói quen bỏ cả thứ còn dùng được

Mộc cúi xuống lấy cuộn chỉ. Dưới ghế có bụi mịn và một chiếc kẹp tóc đen. Cô nhặt cả hai. Bụi dính vào đầu ngón tay. Cô lau lên khăn giấy, nhưng vẫn còn một vệt xám ở móng cái.

Xỏ kim mất ba lần. Lần thứ nhất, chỉ tưa ở đầu. Lần thứ hai, kim rơi xuống khăn trải bàn. Lần thứ ba, sợi chỉ đi qua lỗ kim, ngắn và hơi lệch.

Mộc không thở phào. Cô chỉ đặt kim xuống đĩa nhỏ để nó không lăn mất.

Trên trang American Psychological Association, cô từng đọc rằng khả năng hồi phục có thể nằm trong những việc có thể làm ngay, nhỏ và cụ thể. Câu ấy không làm đường may đẹp hơn. Nó chỉ khiến cô chọn khâu mười phân trước, thay vì tháo cả rèm xuống.

Dọn phòng chữa lành khi khâu lại một đoạn không thẳng

8:56. Mộc kéo ghế đến gần cửa sổ. Chân ghế hơi khập khiễng trên nền gạch. Cô kẹp mép rèm giữa hai ngón tay, luồn kim qua lớp vải đầu tiên.

Mũi kim chạm da ở đầu ngón trỏ. Không chảy máu. Chỉ nhói lên một điểm nhỏ.

Cô khâu mũi đầu tiên quá xa mép. Mũi thứ hai lại sát quá. Đường chỉ nghiêng xuống như một hàng chữ viết khi buồn ngủ. Mộc nhìn nó, bàn tay muốn tháo ra làm lại.

Cô đặt kim lên đĩa. Uống một ngụm nước trong chiếc cốc trên bàn. Nước đã nguội, có vị hơi bụi vì để từ tối qua. Cô mang cốc đi rửa, rồi quay lại.

Đường chỉ vẫn xấu. Nhưng mép rèm đã bớt há miệng.

Một căn phòng không cần mới để sáng hơn

9:14. Mộc khâu đến hết đoạn bung. Nút chỉ cuối cùng nằm lệch vào mặt trong. Cô cắt phần chỉ thừa, để lại một đoạn ngắn không đều. Gió thổi qua. Mép rèm không còn mắc vào móc treo cây khô.

Cô kéo rèm sang hai bên. Ánh sáng vào phòng rộng hơn một chút, chạm tới chồng sách dưới sàn. Bụi trên gáy sách hiện rõ. Mộc lấy khăn lau ba cuốn trên cùng, rồi dừng. Không lau hết cả chồng.

Cô đặt chiếc kẹp tóc đen vào hộp nhỏ, cắm nắp cho hai cây bút, và dán mẩu giấy “mua kim” vào trang cuối sổ thay vì vứt ngay. Trên mẩu giấy, cô viết thêm: “đã khâu rèm.”

Dọn phòng chữa lành mép rèm bị tuột chỉ không biến căn phòng thành nơi khác. Tấm rèm vẫn cũ. Đường may vẫn lệch. Nhưng khi gió đi qua, nó không kéo theo sợi chỉ trắng rủ xuống như một lời nhắc chưa xong.

9:27. Mộc ngồi trên ghế, nhìn vệt nắng nằm trên bàn gỗ. Cô không chụp ảnh căn phòng. Cô chỉ để rèm mở thêm một gang tay.

moc.nkby

Similar Posts

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *