Những Tin Nhắn Chưa Gửi – Chặng 44: Dấu Chấm Sau Câu Xin Lỗi
Tin nhắn chưa gửi dấu chấm sau câu xin lỗi nằm trong ô soạn lúc 23:06, ngắn đến mức La đọc đi đọc lại mà vẫn thấy thiếu một chỗ để đặt tay.
“Em xin lỗi”
Không có dấu câu. Không có tên người nhận. Chỉ có bốn chữ đứng trên nền trắng, dưới đó là nút gửi màu xanh.
La đặt điện thoại xuống bàn ăn. Trên mặt bàn còn một vòng nước do ly đá để lại. Vòng tròn ấy nhạt dần ở mép, nhưng giữa vòng vẫn ướt.
Tin nhắn chưa gửi dấu chấm sau câu xin lỗi trong một đêm quá yên
23:12. Cô kéo ghế lại gần bàn. Chân ghế mắc vào khe gạch, khựng nửa giây rồi mới trượt tiếp. Ngoài ban công, áo sơ mi phơi từ chiều đập nhẹ vào thanh inox.
La cầm điện thoại lên. Con trỏ đứng sau chữ “lỗi”, nhấp nháy như đang giục.
Cô nhớ lần cuối họ cãi nhau. Không ai đập cửa. Không ai nói câu quá lớn. Chỉ có cô gõ “thôi khỏi” rồi gửi ngay, trước khi kịp nhìn lại. Sau đó là ba ngày im. Rồi một tháng. Rồi thói quen mở khung chat khi đêm xuống.
Đêm nay, ngón tay cái của cô nằm trên bàn phím. Nó không bấm gửi. Nó bấm dấu chấm.
“Em xin lỗi.”
Câu ấy khép lại bằng một điểm đen rất nhỏ.
Dấu chấm và cảm giác muốn sửa quá khứ
La đọc câu mới. Dấu chấm làm nó ít giống một tiếng gọi hơn. Ít giống một bàn tay kéo áo người khác quay lại.
Cô bấm giữ dòng chữ, chọn tất cả, rồi thả ra. Menu biến mất. Dòng chữ vẫn còn.
Trên trang American Psychological Association, La từng đọc rằng việc xin lỗi cần đúng người, đúng lúc, và không dùng để ép người khác trả lời. Câu ấy làm cô khó chịu khi đọc lần đầu. Tối nay, nó nằm cạnh nút gửi như một chiếc ghế được kéo ra nhưng chưa ai ngồi.
Tin nhắn chưa gửi dấu chấm sau câu xin lỗi khi không gửi đi
23:24. La mở cuốn sổ mỏng. Trang hôm qua có dòng “Không phải tìm anh” vẫn còn đó, mực hơi hằn sang trang sau. Cô đặt điện thoại bên trái cuốn sổ, để màn hình sáng.
Cô chép lại đúng câu trong ô soạn.
Em xin lỗi.
Khi viết dấu chấm, đầu bút dừng lâu hơn bình thường, tạo thành một chấm mực tròn và đậm. La nhìn nó thấm xuống giấy. Không ai nhận được thông báo. Không có âm thanh rung lên trên bàn.
Cô viết thêm một dòng nhỏ bên dưới: “Mình sẽ không gửi câu này lúc đang cần người kia trả lời.”
Câu ấy dài. Không đẹp. Nhưng nó giữ bàn tay cô lại.
Một câu xin lỗi được cất đúng chỗ
23:37. La quay lại màn hình điện thoại. Cô không xóa ngay. Cô để câu ấy nằm trong ô soạn thêm vài nhịp thở.
Rồi cô bấm chọn tất cả. Xóa.
Ô soạn trống. Nút gửi biến thành biểu tượng micro. Màn hình nhẹ đi một cách rất nhỏ, như chiếc áo ngoài ban công vừa ngừng đập vào thanh inox.
La khóa máy. Cô lấy khăn lau vòng nước trên bàn. Phần giữa vòng cần lau hai lần mới khô. Cô úp ly vào kệ, đóng cửa tủ chậm hơn mọi khi để nó không kêu.
Tin nhắn chưa gửi dấu chấm sau câu xin lỗi không phải là câu bị nuốt mất. Nó đã đi một đoạn khác: từ ô chat sang trang giấy, từ chỗ đòi một phản hồi sang chỗ cô có thể đọc lại một mình vào sáng mai.
23:49. La đặt cuốn sổ lên bàn cạnh điện thoại. Hai thứ nằm song song. Không cái nào sáng lên.
la.nkby







