Căn Phòng Nhỏ Của Mình – Chặng 49: Chiếc Cốc Ở Bệ Cửa
Dọn phòng chữa lành chiếc cốc bắt đầu lúc 8:32, khi Mộc kéo rèm và thấy chiếc cốc thủy tinh vẫn nằm trên bệ cửa từ tối qua.
Nước trong cốc chỉ còn một vệt thấp. Một vòng bụi mỏng bám quanh miệng. Bên cạnh cốc là chiếc kẹp tóc màu nâu, gãy mất một răng nhỏ.
Ánh sáng đi qua thân cốc, đổ một mảng méo lên mặt bàn.
Dọn phòng chữa lành chiếc cốc bị bỏ quên trên bệ cửa
8:37. Mộc cầm cốc lên. Đáy cốc dính vào bệ cửa một chút rồi rời ra, để lại một vòng tròn ẩm đã sẫm màu.
Cô nhăn mặt. Không phải vì bẩn. Vì vòng tròn ấy giống những việc cô luôn định làm sau.
Sau bữa tối sẽ rửa. Sau khi trả lời tin nhắn sẽ cất. Sau khi đỡ mệt sẽ dọn.
Rồi sáng hôm sau, căn phòng giữ lại từng cái “sau” bằng mùi nước cũ và bụi trên miệng cốc.
Vòng nước nhỏ và thói quen để mọi thứ chờ
Mộc mang cốc ra bồn rửa. Nền nhà có một hạt gạo khô dưới chân bàn. Cô nhìn thấy nó, nhưng không cúi xuống nhặt ngay.
Cô mở vòi nhỏ. Nước chạm vào đáy cốc, xoáy quanh vết trà nhạt màu. Tiếng nước làm cô nhớ căn phòng trọ đầu tiên, nơi bồn rửa chung luôn có cốc của ai đó để qua đêm. Hồi ấy, cô thường rửa cả phần người khác để bếp nhìn đỡ chật. Rồi về phòng, cô không còn sức gấp áo của mình.
Trên trang American Psychological Association, Mộc từng đọc về việc việc nhỏ chất lên nhau có thể làm cơ thể căng ra. Cô không cần đọc lại. Cái cốc trong tay đã nói đủ.
Dọn phòng chữa lành chiếc cốc khi chỉ rửa đúng một thứ
8:49. Mộc nhỏ một giọt nước rửa chén. Bọt nổi lên ở cạnh ngón tay. Cô xoay miếng rửa quanh miệng cốc, chậm hơn mọi khi.
Cô muốn tiện tay rửa luôn chiếc bát trong bồn. Muốn lau bệ cửa. Muốn gom cả kẹp tóc gãy và đống giấy trên bàn.
Nhưng cô chỉ rửa chiếc cốc.
Cốc sạch được úp lên giá. Một giọt nước trượt xuống thân thủy tinh, dừng ở mép dưới rồi rơi vào khay.
Một khoảng trống nhỏ trên bệ cửa
9:02. Mộc quay lại phòng với khăn ẩm. Cô lau vòng tròn trên bệ cửa bằng hai đường ngắn. Vệt sẫm nhạt đi, chưa mất hẳn.
Chiếc kẹp tóc gãy vẫn nằm đó. Mộc nhặt lên, đặt vào ngăn kéo trên cùng. Không sửa. Không vứt. Chỉ đưa nó khỏi bệ cửa.
Dọn phòng chữa lành chiếc cốc không làm căn phòng gọn lên nhiều. Trên ghế vẫn còn áo khoác. Dưới bàn vẫn còn hạt gạo khô. Nhưng bệ cửa có một khoảng trống vừa bằng đáy cốc, và sáng mai ánh sáng có thể đi qua đó mà không bị giữ lại.
9:11. Mộc đặt tay lên bệ cửa khô dần. Gỗ còn mát. Cô để tay ở đó thêm một nhịp rồi mới kéo rèm mở rộng hơn.







