dọn phòng chữa lành bắt đầu khi Mộc kéo ngăn kéo bàn ra quá nửa.
8:12. Đường ray kêu khựng một tiếng. Bên trong có ba viên pin cũ, hai chiếc kẹp giấy cong, một vé xe buýt đã bạc màu và nắp bút không còn bút. Mộc đứng cúi người, tay giữ tay nắm ngăn kéo, nhìn đống vật nhỏ như nhìn một câu chưa trả lời.
Ánh sáng từ cửa sổ rơi vào góc bàn. Bụi hiện lên thành những hạt mỏng, bay chậm rồi mất.
Dọn phòng chữa lành từ một ngăn kéo kẹt
dọn phòng chữa lành hôm nay không phải tổng vệ sinh. Mộc chỉ định tìm băng keo. Nhưng khi ngăn kéo mở ra, mùi giấy cũ và kim loại lạnh làm cô nhớ buổi tối đã tháo pin khỏi chiếc đồng hồ báo thức. Hôm đó chuông kêu lúc 6:00, cô tắt đi, rồi tháo pin để ngày mai nó đừng gọi mình dậy nữa.
Chiếc đồng hồ vẫn nằm trên kệ sách, không chạy. Cô đã quen nhìn nó đứng ở 6:00, như thể buổi sáng đó chưa qua.
8:18. Mộc nhặt từng viên pin. Một viên có vết rỉ nhỏ ở đầu cực. Cô lót khăn giấy dưới tay trước khi đặt nó lên mặt bàn.
Để đồ cũ vào một túi riêng
Mộc lấy túi zip trong hộp may vá. Cô bỏ ba viên pin vào túi, kéo khóa lại. Âm thanh nhựa khép kín nghe gọn. Cô viết lên mảnh giấy nhỏ: “pin cũ – mang đi xử lý”, rồi dán bên ngoài túi.
Cô không dọn hết ngăn kéo. Vé xe buýt vẫn ở đó. Nắp bút vẫn ở đó. Nhưng cô gom hai chiếc kẹp giấy cong vào một hộp thiếc, đặt chúng nằm cạnh nhau thay vì rải ra dưới đáy ngăn.
Dọn phòng chữa lành để lại một khoảng trống nhỏ ở góc phải. Mộc đặt cuộn băng keo vào khoảng đó. Lần này cô nhìn thấy nó ngay khi mở ngăn kéo.
8:31. Cô đẩy ngăn kéo vào. Nó vẫn kẹt ở đoạn cuối. Mộc kéo ra, đẩy lại, chậm hơn. Ngăn kéo khép vào sát mép bàn.
Tham khảo thêm về không gian sống và sức khỏe tinh thần tại American Psychological Association.







