Căn Phòng Nhỏ Của Mình – Chặng 55: Mép Rèm Vướng Vào Đinh
Dọn phòng chữa lành mép rèm vướng đinh bắt đầu khi Mộc kéo rèm và nghe một tiếng rẹt rất nhỏ.
Mép vải bên phải mắc vào chiếc đinh cũ trên khung cửa. Rèm dừng lại nửa chừng. Nắng buổi sáng lọt qua một khe hẹp, rơi đúng lên chồng sách để dưới sàn.
Mộc đứng yên, tay vẫn nắm vải. Nếu kéo mạnh, rèm sẽ rách thêm. Nếu bỏ đó, căn phòng lại tối ở một nửa như nhiều ngày qua.
Dọn phòng chữa lành mép rèm vướng đinh ở cửa sổ
Cô kê ghế gỗ sát tường. Ghế kêu một tiếng cộc khi chân chạm nền. Mộc bước lên, một tay vịn khung cửa. Bụi trên thanh rèm bám vào đầu ngón tay, xám và khô.
Chiếc đinh đã nhô ra từ lâu. Cô từng nhìn thấy nó, từng tự nhủ lát nữa sẽ xử lý. Rồi lát nữa trôi qua nhiều tuần. Mép rèm bị kéo sờn thành một đường trắng.
Ở nhà cũ, ba thường bảo đừng đụng vào đồ hỏng nếu không biết sửa. Mộc đã học cách đi vòng qua. Một bóng đèn chập chờn, một ngăn kéo kẹt, một tấm rèm không mở hết. Tất cả đều có thể sống chung nếu cô nhìn sang chỗ khác.
Gỡ mép rèm thay vì kéo mạnh thêm
Mộc lấy kìm nhỏ trong hộp dụng cụ. Cô không nhổ chiếc đinh ngay. Chỉ bẻ nhẹ đầu đinh ép sát vào gỗ, đủ để mép vải thoát ra. Tiếng kim loại cọ vào kìm khô khốc.
Trong bài viết của Verywell Mind, Mộc từng đọc rằng dọn dẹp đôi khi bắt đầu từ một chỗ cụ thể có thể chạm tay. Hôm nay, chỗ đó là mép rèm vướng đinh.
Cô kéo rèm lại lần nữa. Chậm hơn. Vải đi qua khung cửa không kẹt. Nắng mở rộng trên sàn, chạm đến mép chiếc thảm màu nâu.
Mộc không lau cả phòng. Cô chỉ dùng khăn ẩm lau khung cửa nơi bụi đóng thành vệt. Nước trong khăn chuyển sang màu xám nhạt. Cô giặt khăn một lần, vắt khô, treo lên móc sau cửa.
9:18. Cô đặt chồng sách từ sàn lên kệ thấp. Ba quyển thôi. Phần còn lại vẫn nằm đó. Nhưng lối đi từ giường đến cửa sổ rộng hơn một bàn chân.
Dọn phòng chữa lành mép rèm vướng đinh không biến căn phòng thành nơi sáng rực. Nó chỉ làm buổi sáng vào được một khoảng vừa đủ. Mộc đứng dưới khe nắng mới, phủi bụi trên đầu ngón tay, rồi không kéo rèm lại.
Chữ ký: moc.nkby







