Cố gắng ổn đôi khi bắt đầu bằng một động tác rất nhỏ: kéo khóe miệng lên trước khi ai đó kịp hỏi.
18:47.
Linh đứng trước gương ở lối vào phòng khách, dùng ngón tay út chấm lại vệt son bị lem ở khóe môi. Ánh đèn trần rơi xuống mặt kính, làm da cô trắng hơn bình thường. Bên ngoài, tiếng dép của dì Hạnh kéo trên nền gạch. Tiếng muỗng chạm vào thành ly. Tiếng một người cười lớn, rồi một người khác đáp lại ngay, như thể mọi thứ trong căn nhà đều biết phải tiếp tục thế nào.
Chỉ có Linh đứng yên.
Cô nhìn mình trong gương thêm ba giây. Vai thả xuống. Cằm nâng lên. Môi hé vừa đủ.
Nụ cười hiện ra.
Không rộng quá. Rộng quá sẽ giống đang cố. Không nhỏ quá. Nhỏ quá sẽ bị hỏi.
Cô đã tập được mức vừa phải ấy từ lâu.
—
Khi cố gắng ổn trở thành một phản xạ
Phòng khách nhà dì Hạnh đông hơn Linh nghĩ. Ba chiếc ghế gỗ kê sát nhau. Một chiếc quạt đứng xoay chậm ở góc tường, mỗi lần quay qua lại làm tấm rèm mỏng phồng lên rồi xẹp xuống. Trên bàn trà có đĩa quýt đã bóc dở, vài miếng vỏ cong lại như móng tay nhỏ.
“Linh tới rồi hả con?” dì Hạnh nói từ bếp vọng ra.
“Dạ, con mới tới.”
Giọng cô nhẹ. Đúng độ. Không khàn. Không vỡ.
Cô đặt túi xách xuống cạnh chân ghế, chọn chỗ gần mép ngoài nhất. Nếu cần đứng dậy, cô chỉ phải xoay người một chút. Không ai để ý điều đó. Mọi người đang nói về chuyến du lịch của anh họ, về giá vé máy bay, về một quán ăn mới mở gần chợ.
Linh gật đầu đúng lúc.
Cười đúng lúc.
Nhấc ly nước lên đúng lúc.
Đá trong ly chạm vào thành thủy tinh, tạo một tiếng khẽ. Âm thanh ấy đi qua lòng bàn tay cô. Lạnh. Trơn. Có nước đọng bên ngoài, làm ngón cái cô ướt một vệt.
Tim cô đập nhanh từ lúc bước qua cửa.
Không có lý do rõ ràng. Căn phòng không lạ. Những người ở đây không làm gì cô. Không ai cao giọng. Không ai trách móc.
Nhưng cơ thể cô vẫn làm phần việc của nó.
Lưng cô tự ép thẳng. Đầu gối đặt sát nhau. Bàn chân phải móc nhẹ vào chân ghế như giữ mình khỏi đứng bật dậy. Mỗi lần có ai hỏi, cô trả lời trước khi câu hỏi chạm hẳn vào người.
“Dạo này công việc sao rồi?”
“Dạ cũng ổn ạ.”
“Ăn uống được không? Nhìn con hơi gầy.”
“Dạ con vẫn ăn bình thường.”
“Có người yêu chưa?”
Cô cười.
“Dạ chưa, con đang bận.”
Mọi người cười theo. Câu chuyện trôi qua. Không ai thấy móng tay cô đang bấm vào đường may của váy.
Trên tường, đồng hồ treo lệch một chút. Kim giây nhích từng nấc. Mỗi nấc nghe nhỏ, nhưng đều. Linh nhìn nó khi không biết đặt mắt vào đâu.
19:06.
Cô mới ngồi được mười chín phút.
—
Nụ cười ở giữa những câu xã giao
Bữa cơm bắt đầu lúc 19:22.
Dì Hạnh dọn canh bí ra trước. Mùi hành phi nóng bốc lên. Linh cầm chén bằng hai tay, đầu ngón tay chạm vào men sứ ấm. Một miếng bí nằm nghiêng trong nước canh, mềm đến mức chỉ cần đũa chạm nhẹ là tách ra.
“Ăn nhiều vào con,” dì nói. “Đừng làm việc quá.”
Linh định nói dạ.
Nhưng chữ ấy mắc lại.
Trong một khoảnh khắc rất ngắn, mùi hành phi kéo cô về một buổi tối cũ. Cũng bàn ăn. Cũng tiếng chén đặt mạnh xuống mặt gỗ. Cũng một người nói: “Có mỗi chuyện đó mà cũng làm không xong à?”
Cổ họng cô khô đi.
Đũa trong tay khựng giữa không trung.
“Linh?”
Cô chớp mắt.
“Dạ.”
Miếng bí rơi lại vào chén, làm nước canh bắn lên mép sứ. Cô lấy khăn giấy lau ngay. Lau quá kỹ. Lau cả phần không bẩn.
“Con hơi nóng,” cô nói, rồi cười.
Dì Hạnh đứng dậy chỉnh quạt. Gió quay về phía Linh. Tóc con ở thái dương cô bay lên. Một cảm giác mát chạm vào da, nhưng bên trong ngực vẫn chật.
Cô ăn chậm. Nhai đủ số lần để không ai nhận ra. Khi mọi người nói chuyện, cô đặt đũa xuống, nhìn người đang nói, gật đầu. Khi câu chuyện dừng, cô hỏi một câu an toàn.
“Quán đó ở đường nào vậy anh?”
“Món đó có cay không dì?”
“Tuần sau mọi người có đi nữa không?”
Những câu hỏi nhỏ làm căn phòng tiếp tục chuyển động. Chúng giống những viên đá kê dưới bánh xe, đủ để xe không trượt về phía cô.
Cô đã biết dùng chúng.
Biết cách làm người khác yên tâm.
Biết cách làm mình biến mất mà vẫn ngồi đó.
—
Một vết nứt rất nhỏ trong vẻ bình thường
Sau bữa cơm, Linh đứng ở bồn rửa phụ dì Hạnh tráng chén. Nước máy chảy thành một dải trắng. Bọt xà phòng dính quanh cổ tay cô. Phòng khách phía sau vẫn có tiếng tivi, tiếng đàn ông bàn chuyện đường sá, tiếng trẻ con kéo ghế.
Dì Hạnh đưa cho cô một chiếc đĩa.
“Mệt thì ra ngồi đi con.”
“Dạ không sao.”
Câu trả lời đi ra quá nhanh.
Dì Hạnh không nói tiếp. Bà chỉ đứng cạnh, lau chiếc đĩa bằng khăn khô. Một lát sau, bà đặt khăn xuống mép bồn.
“Không sao cũng được nghỉ.”
Linh cúi nhìn bàn tay mình trong nước. Da ở đầu ngón tay nhăn lại. Một mẩu rau nhỏ mắc ở lỗ thoát nước, xoay mãi mà không trôi.
Cô muốn cười. Phản xạ đã lên tới mặt.
Nhưng lần này nụ cười dừng lại ở nửa đường.
Không sao cũng được nghỉ.
Câu đó không giống một lời khuyên. Nó không ép cô phải kể. Không đòi cô phải mở ra điều gì. Nó chỉ nằm đó, giữa tiếng nước và mùi xà phòng chanh, như một chiếc ghế được kéo sẵn nhưng không ai bắt phải ngồi.
Linh tắt vòi nước.
Âm thanh trong bếp tụt xuống ngay. Cô nghe tiếng tim mình rõ hơn. Vẫn nhanh. Nhưng không còn đập như muốn đẩy cô ra khỏi căn phòng.
“Dì để con lau nốt cái này,” cô nói.
Giọng nhỏ hơn lúc nãy.
Dì Hạnh gật đầu.
Không hỏi thêm.
Linh cầm khăn, lau chiếc đĩa cuối cùng. Lần này cô không lau quá kỹ. Chỉ lau đến khi mặt đĩa hết nước, rồi đặt nó lên kệ.
19:58.
Cô vẫn chưa ra về.
—
Nếu muốn đọc thêm về cách cơ thể giữ dấu vết khi căng thẳng, có thể xem bài viết của American Psychological Association về stress và cơ thể.
Ở phòng khách, chiếc túi xách của Linh nằm cạnh chân ghế. Dây kéo hé một đoạn nhỏ. Điện thoại bên trong rung lên một lần, rồi im.
Cô nhìn về phía đó, nhưng không bước tới ngay.
Cô kéo ghế ngồi xuống cạnh bàn ăn. Hai bàn tay đặt trên đầu gối. Vai vẫn còn cứng. Nụ cười vẫn sẵn ở đâu đó, chỉ cần một câu hỏi là có thể trở lại.
Nhưng trong vài phút, không ai hỏi gì.
Dì Hạnh rót cho cô một ly nước ấm. Ly đặt xuống bàn, không đá, không tiếng va mạnh. Linh đưa tay chạm vào thành ly. Hơi ấm lan chậm qua da.
Cô không nói mình mệt.
Chưa.
Cô chỉ không vội nói mình ổn.
Với Linh, tối đó, chừng ấy đã là một dịch chuyển rất nhỏ.



