Những Tin Nhắn Chưa Gửi – Chặng 3: Ảnh Đại Diện Đổi Màu

thư gửi người cũ - Những Tin Nhắn Chưa Gửi – Chặng 3: Ảnh Đại Diện Đổi Màu

thư gửi người cũ của La bắt đầu bằng việc ảnh đại diện của anh đổi màu.

Không phải ảnh mới rõ mặt. Chỉ là một ô tròn nhỏ trong danh sách chat, từ nền xám thành một bức ảnh chụp bầu trời tối. La nhìn thấy khi đang tìm tin nhắn của mẹ.

8:27 tối.

Ngón tay cô dừng giữa màn hình. Cơm trong nồi vẫn cắm điện. Căn bếp có mùi hành phi còn sót lại từ bữa trưa.

Thư gửi người cũ nằm sau một ảnh đại diện

La không bấm vào ngay. Cô đặt điện thoại úp xuống cạnh thớt, rồi mở nắp nồi cơm. Hơi nóng phả lên kính mắt. Cô tháo kính, lau bằng vạt áo.

Việc lau kính kéo dài lâu hơn cần thiết.

Ba tuần qua, khung chat kia trống. Câu “Hôm đó em không cố ý im lặng” đã nằm trong ghi chú, không nằm ở nơi có nút gửi. La tưởng vậy là đủ.

Nhưng một ảnh đại diện đổi màu cũng có thể kéo cả người cô về trước cửa quán hôm đó.

Anh đứng dưới mái hiên. Trời mưa nhỏ. La nghe tiếng muỗng chạm vào ly đá phía sau lưng. Anh hỏi: “Em không có gì để nói à?”

Cô đã nhìn xuống đôi giày của mình. Dây giày bên trái bị tuột một đoạn. Cô nhớ mình nghĩ phải buộc lại, nhưng không cúi xuống.

Rồi cô im.

Bây giờ, trong bếp, dây tạp dề của La mắc vào tay nắm tủ. Cô kéo một cái. Nó không ra. Cô phải quay lại, gỡ từ từ.

Điện thoại rung trên bàn.

Khi một câu cũ không cần được gửi đi

Thông báo là mẹ: “Canh còn nóng không con?”

La trả lời: “Còn. Con ăn bây giờ.”

Sau đó cô mở ghi chú.

Câu cũ nằm đầu trang. Bên dưới là những dòng cô viết hôm trước, không dấu chấm ở nhiều chỗ. La kéo xuống cuối và gõ: “Em đã tưởng im lặng là cách không làm mọi thứ tệ hơn.”

Dòng đó giống một thư gửi người cũ, nhưng không có địa chỉ nhận.

Cô đọc lại. Vai hơi nhức vì đứng lâu. Nồi cơm bật sang chế độ giữ ấm, kêu tách một tiếng nhỏ.

La mở khung chat của anh.

Ảnh đại diện lớn hơn. Bầu trời trong ảnh có một đường dây điện cắt ngang. Không có chú thích. Không có story mới.

Cô chạm vào ô soạn tin. Bàn phím hiện lên.

La gõ: “Em thấy ảnh mới của anh.”

Xóa.

Gõ: “Dạo này anh ổn không?”

Xóa.

Cô tắt bàn phím. Khung chat trở lại im lặng như cũ.

Trên bàn ăn, cái bát sứ có một vết mẻ nhỏ ở miệng. La múc canh vào bát đó. Nước canh chạm vào vết mẻ, đọng lại thành một giọt.

Cô từng ghét những thứ bị mẻ. Hồi nhỏ, mỗi lần làm hỏng gì, cô nói rất nhanh để lấp chỗ vỡ. Lớn lên, cô vẫn làm vậy với tin nhắn. Gõ thật dài. Giải thích thật kỹ. Mong người kia nhìn thấy phần mình không cố ý.

8:51.

La mở một bài viết về ranh giới sau chia tay trên Psychology Today. Cô đọc được tiêu đề, rồi đặt điện thoại xuống.

Cô ăn cơm trước.

Màn hình tự tắt. Ảnh đại diện kia biến mất theo ánh sáng.

Sau bữa ăn, La quay lại ghi chú, thêm một dòng dưới cùng: “Không phải câu nào đúng cũng cần gửi.”

Cô không thấy nhẹ hẳn. Tay vẫn muốn mở lại khung chat. Nhưng khi mẹ nhắn “ăn xong rửa bát luôn nha”, La trả lời mẹ bằng một dấu tim.

Lần này, câu chưa gửi không lấy hết buổi tối của cô.


la.nkby