Màn hình lại sáng lên. Khung chat vẫn trống trơn, ngoại trừ dòng thông báo lần đăng nhập cuối cùng từ ba ngày trước. Ngón cái của tôi lướt nhẹ trên mặt kính lạnh lẽo, vô tình chạm vào biểu tượng bàn phím.
Tôi gõ nhanh vài chữ.
“Hôm nay trời mưa to lắm, ở chỗ anh có bị ngập không?”
Dấu nháy đơn điệu chớp tắt cuối câu. Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy trong khoảng hai phút. Hình dung ra âm thanh thông báo vang lên phía bên kia, hình dung ra khoảng lặng trước khi có dòng chữ “đang soạn tin…” xuất hiện. Hoặc tệ hơn, là không có gì cả. Những tin nhắn chưa gửi vẫn luôn mắc kẹt ở đó.
Tôi nhấn giữ nút backspace. Từng ký tự biến mất, từ từ như một cuốn phim tua ngược. Khung chat trở lại trạng thái tĩnh lặng ban đầu.
Đó đã là lần thứ ba trong tuần tôi lặp lại hành động này. Mỗi tin nhắn chưa gửi giống như một viên sỏi được ném xuống hồ nước tĩnh lặng, tạo ra những gợn sóng nhỏ rồi chìm nghỉm vào đáy sâu. Không ai biết nó từng tồn tại ngoài chính tôi.
Tôi tắt màn hình điện thoại, đặt nó sang một bên. Chạm tay vào chiếc cốc sứ trên bàn, hơi ấm của ly trà hoa cúc đã vơi đi một nửa truyền qua da thịt. Một cảm giác hiện hữu, nhắc nhở tôi về khoảng trống đang tồn tại.
Thay vì mở điện thoại lên một lần nữa, tôi với tay lấy chiếc khăn lau bàn. Đẩy nhẹ qua lại trên mặt gỗ phẳng phiu. Những vệt nước đọng lại từ chiếc cốc dần biến mất, để lại một bề mặt khô ráo, sạch sẽ.
Dọn dẹp lại không gian trước mặt, đôi khi cũng là cách dọn dẹp lại những vướng bận bên trong. Nút backspace không chỉ xóa đi những tin nhắn chưa gửi, nó còn nhắc nhở tôi rằng, có những điều không cần thiết phải cố giữ lại.
Tôi nâng cốc trà lên, uống một ngụm nhỏ. Vị hoa cúc nhạt dần nơi đầu lưỡi. Khoảng trống phía trước dường như bớt đi một chút chênh vênh.



