Những Tin Nhắn Chưa Gửi – Chặng 7: Dấu Chấm Sau Câu Ngắn

tin nhắn chưa gửi - Những Tin Nhắn Chưa Gửi – Chặng 7: Dấu Chấm Sau Câu Ngắn

tin nhắn chưa gửi nằm trên màn hình từ 6:12 tối.

La đã gõ nó trong lúc đứng trước thang máy: “Con mệt, hôm nay con không ghé được, mẹ đừng buồn.”

Cửa thang máy mở. Một người đàn ông cầm túi rau bước ra. La nép sang bên, tay vẫn giữ điện thoại, ngón cái che mất chữ “đừng”.

Cô không gửi.

Tin nhắn chưa gửi trước cửa thang máy

Mẹ đã nhắn từ chiều: “Tối qua ăn cơm. Mẹ kho cá.”

Không có gì khó trong câu đó. Chỉ là cơm. Chỉ là cá kho. Chỉ là một lời gọi về nhà.

Nhưng La vừa tan ca sau một ngày nhiều tiếng máy in, nhiều câu hỏi lặp lại, nhiều lần cô cười khi chưa kịp thở. Vai áo cô còn vướng mùi văn phòng. Trong túi xách, hộp cơm trưa chưa rửa đập nhẹ vào bình nước.

Cô muốn về phòng, tháo kẹp tóc, ngồi trên sàn vài phút mà không ai hỏi sao mặt con xanh vậy.

Dòng tin nhắn chưa gửi dài ra vì cô sợ một câu ngắn nghe giống lạnh nhạt.

La vào thang máy. Gương trong thang phản lại khuôn mặt cô dưới ánh đèn trắng. Son đã trôi gần hết. Một sợi tóc dính ở khóe miệng.

Cô xóa chữ “mẹ đừng buồn”.

Rồi gõ lại.

Chuông thang máy kêu tầng chín. Cô chưa ra. Phải đến khi một cô bé bên cạnh nhìn lên, La mới nhận ra mình bấm nhầm tầng.

Khi một câu ngắn cũng cần được tập

Trong phòng, La đặt túi xuống ghế. Hộp cơm nghiêng, nước sốt đọng ở đáy túi nilon. Cô chưa xử lý ngay. Cô ngồi xuống cạnh cửa, lưng tựa vào tường.

Điện thoại sáng trong tay.

Cô nhớ năm lớp sáu, lần đầu nói với mẹ rằng mình không muốn đi sinh nhật họ hàng. Mẹ đã im một lúc, rồi hỏi: “Con không thương mẹ à?” La không nhớ mình đã trả lời gì. Chỉ nhớ cái quai dép nhựa hằn lên mu bàn chân vì cô đứng quá lâu ở cửa.

Từ đó, mỗi lần nói không, La thường bọc nó bằng nhiều lớp bông: con mệt lắm, con xin lỗi, con biết mẹ mất công, con hứa lần sau, mẹ đừng nghĩ…

Càng bọc, câu càng nặng.

Cô mở ghi chú “những câu chưa gửi”. Ở đó đã có nhiều câu dành cho người cũ. Hôm nay, cô thêm một dòng khác: “Con sợ mẹ buồn nên con nói dài hơn sức mình.”

La đọc dòng đó. Không gửi cho ai.

Cô mở một bài của Psychology Today về ranh giới. Cô chỉ nhìn phần nói ranh giới có thể là một câu rõ ràng, không phải một bản giải trình. Rồi cô tắt tab.

Nồi cá kho có thể vẫn ở đó. Mẹ có thể hơi hụt hẫng. Những điều đó không biến La thành người tệ.

Cô quay lại khung chat với mẹ.

Xóa hết.

Gõ lại: “Tối nay con mệt, con không ghé được. Mai con gọi mẹ.”

La nhìn dấu chấm cuối câu. Nó nhỏ, đen, đứng yên.

Cô muốn thêm “mẹ đừng buồn”. Muốn thêm một biểu tượng mặt cười. Muốn chụp ảnh túi xách bừa bộn để chứng minh mình thật sự mệt.

Nhưng cô chỉ đặt ngón tay lên nút gửi.

6:29.

Tin nhắn đi.

Mẹ chưa trả lời ngay. La đứng dậy, mang hộp cơm vào bồn rửa. Khi mở nắp, mùi nước mắm và rau luộc cũ bốc lên. Cô nhăn mặt, xả nước, dùng miếng bọt biển chà phần góc hộp.

Điện thoại rung.

Mẹ: “Ừ. Nghỉ đi con.”

La đọc câu đó cạnh bồn rửa, tay còn dính xà phòng.

Cô không khóc. Cũng không nhẹ hẳn.

Nhưng tối nay, có một câu đã được gửi đi mà không cần tự làm mình nhỏ lại.


la.nkby