tin nhắn chưa gửi nằm trong ô nhập lúc 21:46, dài đúng mười bảy chữ. Linh đã gõ xong từ “không sao”, rồi đặt ngón cái lên phím xóa.
Màn hình sáng trên mặt bàn. Bên cạnh là chiếc muỗng cà phê chưa rửa, phần cán dính một vệt sữa khô.
Dấu typing của người kia đã tắt từ lâu.
tin nhắn chưa gửi ở cuối một ngày nhiều tiếng ồn
Linh đọc lại câu mình vừa viết. “Em không sao, anh cứ giữ chiếc áo đó.”
Cô xóa chữ “không”. Câu còn lại nghe sai. Cô xóa tiếp chữ “sao”.
Trong phòng trọ, quạt treo tường quay tới nấc thứ hai thì kêu cạch. Cứ mỗi vòng lại cạch một lần, như có ai gõ móng tay vào thành nhựa.
Chiếc áo đang được nhắc tới không nằm ở đây. Nó ở nhà người cũ, hoặc trong một túi đồ nào đó anh chưa mở. Áo len màu xám, cổ tay bị dão vì Linh hay kéo che nửa bàn tay.
Mùa đông năm ngoái, cô từng mặc nó ngồi ở hành lang bệnh viện. Ba cô vào phòng chụp. Anh mua cho cô chai nước suối, vặn nắp sẵn rồi đưa sang. Không nói gì nhiều. Chỉ ngồi cạnh.
Điều làm Linh khó gửi tin không phải chiếc áo.
Là cái nắp chai đã được vặn sẵn.
Cô úp điện thoại xuống. Màn hình tắt, căn phòng tối hơn một chút.
Ở góc bàn, cuốn sổ chi tiêu mở trang tháng này. Dòng “tiền thuốc cho ba” được gạch chân hai lần. Linh lấy bút, tô lại nét gạch dù không cần thiết.
Khi tin nhắn chưa gửi giữ lại phần chưa nói
22:03, điện thoại rung.
Không phải anh. Là mẹ gửi ảnh hộp thuốc mới mua. Linh phóng to ảnh, đọc tên thuốc, rồi nhắn: “Mẹ để sau ăn sáng nha.”
Tin đó gửi đi ngay.
Cô nhìn dấu tick hiện lên. Cổ họng bớt nghẹn một chút, vì có những câu không cần cân đo cũng có thể rời khỏi tay.
Sau đó cô mở lại khung chat cũ.
Dòng nháp vẫn còn, cụt ngủn: “Em”
Linh không viết tiếp. Cô kéo lên đoạn tin từ ba tháng trước. Có một câu anh hỏi: “Em về tới nhà chưa?” Lúc đó cô chỉ thả tim. Bây giờ nhìn lại, dấu tim nhỏ nằm giữa hai khoảng trắng, hơi lạc lõng.
Cô đặt muỗng vào bồn rửa. Nước chạm kim loại thành tiếng leng keng. Cô rửa nó kỹ hơn bình thường, chà cả phần cán có vệt sữa khô.
Khi quay lại bàn, điện thoại đã tự khóa.
Linh mở máy. Cô xóa dòng “Em”. Lần này không gõ câu thay thế.
Cô vào ghi chú, viết một dòng khác: “Có những thứ mình nhớ vì lúc đó mình quá mệt.”
Câu này không gửi cho ai. Nó nằm yên trong máy, không đòi phản hồi.
22:19, Linh đặt điện thoại sang bên trái cuốn sổ. Không úp xuống. Không mở khung chat.
Quạt vẫn cạch. Căn phòng vẫn hẹp. Chiếc áo vẫn ở đâu đó ngoài tầm tay.
Nhưng ngón cái của cô không còn đặt sẵn trên phím xóa.
Đọc thêm một mảnh khác về buông bỏ trên Nhật Ký Bình Yên.



