Đêm thứ mười bảy: Để yên
Không ngủ được vì lo âu — An đã quen với cảm giác này lâu hơn cô nghĩ.
2:34.
Màn hình máy tính vẫn sáng. An không mở thêm tab nào, chỉ để nó sáng — như thể tắt đi là thừa nhận mình đang cố ngủ mà không được. Cốc nước trên bàn đã nguội từ lúc nào. Máy lạnh chạy đều, tiếng rè rè quen thuộc đến mức nếu nó dừng lại, cô sẽ tỉnh ngay.
Cô kéo tay áo xuống, rồi lại kéo lên.
Không có gì cần lo cả. Cô biết vậy. Deadline đã xong từ chiều. Tin nhắn đã trả lời hết. Danh sách việc cần làm ngày mai — cô đã viết ra, đã sắp xếp, đã đặt nhắc nhở. Mọi thứ trong tầm kiểm soát.
Thế mà vẫn không ngủ được.
An nằm ngửa, nhìn lên trần. Ánh đèn đường hắt vào qua khe màn — một vệt vàng dài, không di chuyển. Cô đặt điện thoại úp xuống. Hai mươi giây sau lật lên. Không có thông báo mới. Úp lại.
3:02.
Cô nhớ ra mình đã nằm như thế này lần đầu là năm mười tám tuổi — khi ba mẹ đi công tác cả tuần, để cô ở nhà một mình lần đầu tiên. Hồi đó cô không ngủ được vì sợ. Bây giờ cô không còn sợ nữa — hay ít nhất, cô không gọi nó là sợ.
Cô gọi nó là kiểm soát.
Nếu đầu óc còn chạy, nghĩa là cô còn đang xử lý. Còn đang xử lý nghĩa là không có gì trượt ra khỏi tầm tay. Đó là logic mà cô đã tin suốt mấy năm — không cần ai, không cần nhờ, chỉ cần đầu óc không dừng lại.
Nhưng đêm nay, cô dừng lại ở cái suy nghĩ đó lâu hơn thường lệ.
Kiểm soát cái gì?
Máy lạnh vẫn chạy. Đèn đường vẫn hắt. Điện thoại nằm úp. Cốc nước nguội không ai uống.
An nhắm mắt — không phải để ngủ, chỉ để thôi nhìn trần nhà. Cô không nghĩ về deadline, không nghĩ về ngày mai, không nghĩ về việc phải dậy lúc mấy giờ. Chỉ nằm.
Lần đầu tiên sau nhiều đêm, cô không lấy điện thoại lên để kiểm tra giờ.
3:17.
Vệt đèn đường trên tường vẫn ở đó — dài, vàng, không di chuyển. An thở ra. Không phải thở dài — chỉ là thở. Hơi thở đi ra đều và chậm hơn lúc nãy một chút.
Cô không biết mình sẽ ngủ được không. Nhưng lần đầu tiên, cô không thấy cần phải biết trước.
Máy lạnh chạy.
Đèn đường hắt.
Và An nằm yên — không phải vì mệt, mà vì đêm nay cô cho phép mình thôi cố.
Không ngủ được vì lo âu không phải lúc nào cũng có lý do rõ ràng. Đôi khi, đó chỉ là một thói quen cũ — thói quen kiểm soát mà ta học từ những đêm phải tự lo một mình. Bài viết này là phần của series Những Đêm Không Ngủ — những đêm mà An học cách buông dần.
Nếu bạn muốn hiểu thêm về mối liên hệ giữa lo âu và mất ngủ, Wikipedia có một bài tổng quan về mất ngủ khá chi tiết.






