Nhật ký cảm xúc khi cảm thấy thừa trong một buổi tụ tập
Hôm nay mình ngồi giữa một buổi tụ tập và cảm thấy thừa.
Không phải vì ai làm gì. Không ai lạnh lùng. Không ai nói điều gì sai. Mọi người vẫn cười, vẫn kể chuyện, vẫn gọi mình vào câu chuyện đúng lúc. Nhưng có một thứ gì đó bên trong mình cứ lùi lại, như thể mình đang nhìn qua tấm kính mà không bước vào được.
Mình ngồi đó nhưng không thật sự ở đó.
Nhật ký cảm xúc khi cảm thấy thừa — không có nguyên nhân rõ ràng
Cái khó của cảm giác thừa không phải là nó đau. Là nó không có lý do.
Nếu ai đó làm mình buồn, mình có thể gọi tên được. Nếu mình mệt, mình biết mình cần nghỉ. Nhưng cảm giác thừa thì không đến từ một điểm cụ thể — nó chỉ đã ở đó, ngay từ lúc mình bước qua cửa.
7:14 tối. Mình ngồi gần cửa ra vào hơn một chút so với mọi người — không phải cố ý, chỉ vì hôm nay không muốn ngồi giữa. Mình uống nước nhiều hơn uống bia, không phải vì kiêng mà vì cần thứ gì đó để cầm tay.
Tay không thì khó ngồi yên.
Cơ thể biết trước khi đầu óc hiểu
7:31.
Mình để ý thấy lưng mình hơi cứng lại. Vai không thả ra hoàn toàn. Khi có người kể chuyện hài, mình cười — nhưng cái cười đó bắt đầu từ mặt, không từ bụng.
Cơ thể đang cố gắng. Cố gắng hiện diện. Cố gắng hòa nhịp. Nhưng có những lúc cơ thể không dối được — nó chỉ làm đúng những thứ cần làm, không thêm không bớt.
Mình không ghét buổi tối đó. Mình không ghét những người ở đó. Mình chỉ không biết phải đặt phần nào của mình vào không gian đó.
Đây là thứ mình hay nhầm: cứ nghĩ rằng cảm giác thừa có nghĩa là mình không thuộc về nơi đó. Nhưng thật ra nó chỉ có nghĩa là hôm nay mình không có đủ phần để chia.
Lúc về nhà
9:47.
Mình về sớm hơn dự định. Nói là mệt — không hoàn toàn là nói dối. Mọi người vẫy tay. Mình cũng vẫy tay. Ra ngoài, trời vẫn còn ồn ào tiếng xe. Mình đứng ở vỉa hè một chút trước khi gọi xe.
Không phải để suy nghĩ. Chỉ để thở.
Khi lên xe, người lái không hỏi gì. Nhạc trong xe là thứ nhạc không rõ tên, chậm, không lời. Mình ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ — những dãy đèn đường chạy qua — và lần đầu tiên trong tối nay, mình không cố gắng là gì cả.
Viết để không biến mất
10:18. Mình về đến nhà.
Thay đồ. Pha trà. Ngồi xuống bàn.
Mình mở sổ ra không phải vì muốn phân tích tối nay. Mình mở ra vì muốn bằng chứng rằng mình đã ở đó — dù chỉ là ở bên ngoài của buổi tối đó. Rằng mình không hoàn toàn biến mất.
Mình viết: “Hôm nay mình ngồi giữa một buổi tụ tập và cảm thấy thừa. Không phải vì ai làm gì. Chỉ là mình không biết đặt mình ở đâu.”
Viết xong, mình để trang sổ mở. Không đọc lại.
Có những thứ chỉ cần được viết ra, không cần được hiểu ngay.
Điều mình học được từ những buổi như thế này
Cảm giác thừa không phải bằng chứng rằng mình lạc lõng. Nó chỉ là thông tin.
Thông tin rằng hôm nay mình cần một loại không gian khác. Rằng phần nào đó trong mình chưa sẵn sàng hòa vào. Rằng mình có thể ngồi bên ngoài một buổi tối mà không cần giải thích hay xin lỗi.
Nhật ký cảm xúc không giúp mình hết cảm giác thừa. Nhưng nó giúp mình không xóa cảm giác đó đi quá vội.
Vì đôi khi cái cảm giác thừa đó không phải lỗi của mình — nó chỉ đang nói rằng mình cần được nghỉ ngơi theo một cách khác. Không phải nghỉ bằng cách ở nhà. Nghỉ bằng cách không phải là gì cho ai trong một khoảng thời gian ngắn.
Và viết ra điều đó là đủ rồi.
Nếu bạn cũng có những buổi tối như vậy, có thể đọc thêm về truyện chữa lành — những câu chuyện nhỏ về người hay tự hỏi mình đang đứng ở đâu trong cuộc sống của chính mình.
Và nếu bạn muốn bắt đầu viết nhật ký nhưng không biết bắt đầu từ đâu, những câu gợi mở này có thể giúp bạn bắt đầu từ một câu đơn giản nhất.







