mất ngủ lúc nửa đêm - Những Đêm Không Ngủ – Chặng 22: Ly Nước Ở Đầu Giường Lúc 3:11

Những Đêm Không Ngủ – Chặng 22: Ly Nước Ở Đầu Giường Lúc 3:11

mất ngủ lúc nửa đêm, An tỉnh vì cổ họng khô.

3:11. Số trên điện thoại nằm nghiêng một chút vì máy đặt lệch trên tủ đầu giường. Ly nước bên cạnh chỉ còn một phần ba. Thành ly đọng hơi lạnh từ mấy viên đá đã tan hết từ lâu.

An không với lấy ngay. Cô nghe tiếng máy lạnh chạy đều, nghe một chiếc xe tải đi xa ngoài đường lớn, rồi nghe tim mình đập nhanh hơn mức cần thiết.

Mất ngủ lúc nửa đêm và ly nước ở đầu giường

mất ngủ lúc nửa đêm thường bắt đầu bằng một việc nhỏ bị phóng to. Tối nay là email chưa trả lời của phòng nhân sự. Họ chỉ hỏi cô xác nhận lại ngày nghỉ phép. Một dòng là xong.

Nhưng An đã mở email bốn lần. Mỗi lần, cô đều sợ mình chọn sai ngày, sợ người ta phải sửa lịch, sợ chữ của mình nghe như đang gây phiền.

Trên tủ đầu giường còn một mảnh giấy ghi “trả lời sáng mai”. Chữ viết vội, nét cuối kéo dài xuống mép giấy. Cô đã viết nó trước khi tắt đèn, như đặt một cái chặn cửa cho đầu óc.

Vậy mà cơ thể vẫn thức.

Uống nước trước khi nghĩ tiếp

An ngồi dậy. Đầu gối chạm vào mép chăn lạnh. Cô cầm ly nước bằng hai tay, uống một ngụm nhỏ. Nước nhạt, có mùi thủy tinh để lâu trong phòng máy lạnh.

Mùi ấy kéo cô về một phòng trực năm xưa, khi mẹ nằm viện. Đêm đó cô cũng ngồi cạnh một ly nước, chờ bác sĩ gọi tên, và nghĩ nếu mình ngủ quên thì mọi chuyện sẽ hỏng. Từ đó, mỗi khi có việc chưa xong, An hay thức để canh chừng.

Cô đặt ly xuống đúng vòng nước cũ.

Điện thoại sáng lên khi cô chạm phải cạnh máy. Email vẫn ở đó. Ngón tay cô đi đến biểu tượng hộp thư rồi dừng lại.

An kéo mảnh giấy lại gần. Viết thêm ba chữ bên dưới: “uống nước rồi”.

Dòng chữ trông buồn cười. Không giải quyết email. Không làm sáng mai đến nhanh hơn. Nhưng nó ghi lại một việc cơ thể đã làm xong.

3:18.

An úp điện thoại xuống. Cô kéo ly nước ra xa mép tủ để khỏi va vào lúc trở mình. Rồi cô nằm xuống, một bàn tay đặt lên bụng, đếm ba lần hơi áo phồng lên dưới lòng bàn tay.

Mất ngủ lúc nửa đêm chưa biến mất. Email vẫn đợi ở hộp thư. Nhưng đêm nay, An không mở nó ra để tự chứng minh mình đang cố.

Cô để ly nước ở đó. Ít hơn một ngụm. Đủ để biết mình vừa quay về phòng, không quay về phòng trực cũ.

Tham khảo thêm về mất ngủ và lo âu tại Sleep Foundation.


an.nkby

Similar Posts

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *