Những Tin Nhắn Chưa Gửi – Chặng 49: Dấu Chấm Cuối Dòng
Tin nhắn chưa gửi dấu chấm nằm trong ô soạn lúc 21:46, sau câu “Em trả lại áo khoác cho anh vào cuối tuần.”
La nhìn dấu chấm ấy lâu hơn nhìn cả câu. Nó nhỏ. Đen. Đứng sát sau chữ “tuần” như một chiếc nút bấm đã được cài lại.
Bên ngoài cửa sổ, mưa không rơi hẳn. Chỉ có tiếng nước nhỏ từ mái tôn xuống một cái xô nhựa ở sân sau.
Tin nhắn chưa gửi dấu chấm trong khung chat sáng
21:51. La xóa dấu chấm. Câu trở nên mềm hơn. Cô thêm dấu chấm hỏi. Rồi xóa. Thêm chữ “nha”. Xóa tiếp.
Ngón cái cô để lại một vệt mờ trên màn hình.
Cô nhớ lần cuối hai người gặp nhau ở quán bún. Anh nói chuyện bằng những câu không có điểm dừng. “Để anh tính.” “Để sau nói.” “Chắc vậy.” La đã ngồi khuấy ly trà đá đến khi viên đá cuối cùng mỏng như mảnh kính.
Từ đó cô sợ dấu chấm. Sợ nó giống như mình đóng cửa trước.
Một dấu chấm và thói quen chừa đường quay lại
Trên bàn, chiếc áo khoác đã gấp nằm trong túi giấy. Quai túi ngả sang một bên. Trong túi còn mùi nước xả vải cũ, mùi mà La đã giặt hai lần vẫn không hết.
Cô mở một bài viết về ranh giới trong các mối quan hệ trên American Psychological Association, đọc được vài dòng rồi khóa màn hình phụ. Không có câu nào nhắn thay cô được.
22:03. La đặt điện thoại xuống, lấy sổ ra. Cô viết lại đúng câu trong ô soạn.
“Em trả lại áo khoác cho anh vào cuối tuần.”
Tin nhắn chưa gửi dấu chấm khi câu nằm lại trên giấy
Câu trên giấy nhìn khác. Không có nút gửi màu xanh bên cạnh. Không có ảnh đại diện ở đầu màn hình. Chỉ có chữ của cô, hơi nghiêng về bên trái.
La chạm đầu bút vào dấu chấm cuối dòng. Mực thấm ra một vòng rất nhỏ.
Cô không gửi. Cũng không xóa câu trong điện thoại. Cô chỉ thoát khỏi khung chat, để màn hình trở về danh sách tin nhắn. Tên anh tụt xuống dưới một thông báo của cửa hàng giặt ủi.
Một câu đủ rõ để không cần mềm thêm
22:18. La dán một mẩu giấy lên túi áo khoác: “cuối tuần”. Chữ không đẹp. Dấu chấm trong sổ vẫn đậm hơn những chữ khác.
Tin nhắn chưa gửi dấu chấm không thành một lời tuyên bố. Nó chỉ nằm lại trên trang giấy, cho La thấy một câu có thể kết thúc mà không cần làm đau thêm. Cuối tuần vẫn chưa đến. Chiếc áo vẫn ở trong túi. Nhưng câu trả lại áo đã có nơi đứng.
22:27. Cô đặt sổ lên trên túi giấy. Lần này cô không mở khung chat để đọc lại.







