truyện chữa lành sau những ngày mưa bắt đầu lúc 6:12, khi Hân mở cửa sau và thấy khu vườn nhỏ ngập mùi đất ướt.
Nước còn đọng trên mép lá húng quế. Một chiếc ghế nhựa nằm nghiêng cạnh bồn cây, chân ghế dính bùn. Đêm qua gió lớn. Sáng nay mọi thứ không hỏng hẳn, nhưng cũng không còn đúng vị trí cũ.
Hân đứng ở bậc cửa, tay giữ chốt gỗ. Cổ tay cô hơi cứng. Mấy tháng trước, chỉ cần nhìn một khoảng sân lộn xộn như vậy, cô sẽ đóng cửa lại, pha cà phê thật đặc, rồi mở laptop làm việc đến khi quên mất mình đã thấy gì.
Sáng nay cô không đóng cửa.
Truyện chữa lành sau những ngày mưa và chiếc ghế bị ngã
Truyện chữa lành sau những ngày mưa không có một khoảnh khắc sáng rõ nào. Nó chỉ có tiếng dép Hân chạm xuống nền gạch còn trơn, tiếng nước vắt ra từ chiếc khăn lau cũ, và chiếc ghế nhựa được cô dựng lên bằng cả hai tay.
Ghế nhẹ hơn cô nghĩ. Khi đặt nó sát tường, cô thấy dưới chân ghế có một con ốc sên nhỏ đang co mình. Vỏ nó màu nâu xám, dính một mảnh lá mục. Hân ngồi xổm xuống, lấy chiếc thìa nhôm trong khay đất, nhẹ nhàng gạt con ốc sang gốc cau.
Động tác ấy làm cô nhớ đến buổi tối mẹ từng nhặt mảnh ly vỡ trong bếp. Hân khi đó mười bảy tuổi, đứng cạnh cửa, nắm chặt quai cặp. Cô đã làm rơi ly sau một câu hỏi của mẹ: “Con lại giấu điểm kiểm tra à?”
Mẹ không mắng ngay. Bà cúi xuống nhặt từng mảnh, miệng nói: “Đứng yên, đừng đạp vào.”
Hân đã nghe câu đó như một lệnh cấm. Nhiều năm sau, mỗi khi có thứ gì trong nhà lệch đi, rơi xuống, hoặc vỡ ra, cô đều đứng yên trước. Rồi rời khỏi phòng. Rất nhanh.
Khi cơ thể học cách không rời đi ngay
Sáng nay, đầu gối Hân chạm vào nền gạch lạnh. Quần ngủ thấm một vệt nước nhỏ. Cô không thích cảm giác đó, nhưng cũng không đứng bật dậy.
Cô gom lá rụng vào một cái rổ nhựa. Lá khế ướt dính vào lòng bàn tay, mỏng và lạnh. Mỗi lần cô gỡ một chiếc lá ra, da tay nhăn lại một chút. Trong góc sân, cái bình tưới màu xanh bị gió thổi lăn vào dưới kệ. Hân đưa tay kéo ra, nghe đáy bình cạ lên nền gạch.
Điện thoại trong túi áo rung. Cô biết có thể là tin nhắn công việc. Cũng có thể là mẹ hỏi cô đã ăn sáng chưa. Hân đặt rổ lá xuống, rút điện thoại ra, nhìn màn hình.
Mẹ: “Mưa lớn không? Cây có ngã không?”
Ngón cái Hân dừng trên bàn phím. Câu trả lời cũ suýt hiện ra: “Không sao.” Hai chữ gọn, sạch, đóng cửa rất nhanh.
Cô nhìn chiếc ghế vừa dựng lại, nhìn con ốc sên đã bắt đầu bò lên gốc cau. Rồi cô gõ chậm hơn.
“Có ngã cái ghế. Con đang dọn. Cây vẫn còn.”
Tin nhắn gửi đi không làm ngực cô nhẹ hẳn. Nó chỉ làm nhịp thở bớt gấp ở đoạn cuối. Một thay đổi nhỏ, gần như không đáng kể. Nhưng ngón cái cô không xóa câu nào.
Một khu vườn không cần trở lại như trước
Đến 6:47, sân sau đã bớt bừa bộn. Không sạch hoàn toàn. Vài vệt bùn vẫn nằm dưới chân kệ. Một cành húng quế bị gãy, rũ xuống bên thành chậu. Hân cắt phần gãy bằng kéo nhỏ, bỏ vào rổ lá, rồi đặt chậu cây ra chỗ có nắng mỏng.
Mẹ gọi khi cô đang rửa tay ở vòi nước. Hân nhìn tên hiện trên màn hình. Cổ họng cô khô đi theo thói quen. Cô lau tay vào ống quần, bấm nghe.
“Cây còn thật không?” mẹ hỏi.
“Còn. Nhưng húng quế gãy một nhánh.”
Đầu dây bên kia có tiếng chén đặt xuống mặt bàn. “Cắt chỗ gãy đi. Đừng để úng.”
“Con cắt rồi.”
Hai mẹ con im một lúc. Không ai xin lỗi. Không ai nhắc chuyện cũ. Tiếng im lặng lần này không giống cánh cửa đóng sầm. Nó giống khoảng sân sau mưa: ướt, bừa, nhưng có chỗ để bước qua nếu nhìn xuống chân.
“Chiều mẹ đem ít đất mới qua,” mẹ nói.
Hân nhìn xuống móng tay mình. Đất đen nằm trong kẽ móng, rửa chưa sạch. Trước đây cô sẽ nói khỏi, con tự mua được. Sáng nay, cô vặn vòi nước nhỏ lại.
“Dạ. Mẹ qua thì gọi con mở cổng.”
Sau cuộc gọi, Hân pha một ly trà gừng. Cô đặt ly trên chiếc ghế nhựa vừa dựng, ngồi xuống bậc cửa và nhìn khu vườn. Không có gì trong sân trở nên đẹp hơn chỉ vì cô ở lại. Lá vẫn rụng. Bùn vẫn dính. Nhánh húng quế vẫn nằm trong rổ, không thể gắn lại.
Nhưng cánh cửa sau đang mở. Điện thoại đặt ngửa trên bậc thềm. Và trong tin nhắn gửi đi lúc 6:31, Hân đã không viết “không sao” khi mọi thứ thật ra có một chiếc ghế vừa ngã.
Cô uống một ngụm trà. Gừng nóng chạm vào lưỡi, lan xuống cổ. Ngoài mép sân, con ốc sên để lại một vệt mỏng trên thân cau, rất chậm, gần như không thấy nếu không cúi xuống.
Hân không cần khu vườn trở lại như trước cơn mưa. Sáng nay, cô chỉ cần biết mình có thể nhìn những thứ bị lệch, chạm tay vào chúng, và không bỏ đi ngay.
Đọc thêm về cách gia đình và môi trường sống ảnh hưởng đến sức khỏe tinh thần tại American Psychological Association.







