nhật ký cảm xúc với điện thoại của Mai bắt đầu lúc 21:47, khi màn hình sáng lên lần thứ ba trong mười phút và cô đặt nó úp xuống mặt bàn gỗ.
Tiếng úp rất nhỏ. Chỉ một tiếng cộc khô. Nhưng sau âm thanh đó, căn phòng như rộng ra nửa bước. Ngoài cửa sổ, xe máy đi qua hẻm làm vệt sáng quét lên tường rồi biến mất. Ly nước bên cạnh laptop còn một vòng hơi mờ quanh miệng ly.
Mai ngồi yên. Hai bàn tay đặt trên đùi. Ngón cái bên phải vẫn giật nhẹ, như còn muốn kéo màn hình về phía mình.
Nhật ký cảm xúc với điện thoại trong một tối nhiều tin nhắn
Nhật ký cảm xúc với điện thoại không phải là lời hứa sẽ biến mất khỏi mạng xã hội. Tối nay nó chỉ là một bài ghi chép nhỏ về ba lần màn hình sáng lên và ba lần bụng Mai thắt lại.
Tin nhắn đầu tiên là từ nhóm công việc: “Mai gửi lại file trước 9h nhé.” Tin nhắn thứ hai là biểu tượng dấu hỏi của một người bạn sau câu chuyện còn dang dở. Tin nhắn thứ ba không hiện nội dung, chỉ có tên người cũ.
Mai không mở tin nào. Cô nhìn phần lưng điện thoại màu đen, có một vết xước mảnh gần camera. Vết xước đó xuất hiện từ hôm cô làm rơi máy ở bãi xe tháng trước. Lúc ấy cô đã cúi xuống nhặt rất nhanh, sợ ai nhìn thấy sự vụng về của mình.
Viết xuống phản ứng của cơ thể trước khi trả lời
Cô kéo cuốn sổ từ dưới tập hóa đơn ra. Trang đầu có mùi giấy hơi ẩm. Mai viết giờ: “21:51.” Bên dưới, cô không viết “mình lo quá”. Cô thử ghi đúng những gì cơ thể làm.
“Màn hình sáng. Ngực bó lại. Vai phải nhấc lên. Ngón cái muốn mở khóa. Mắt nhìn tên người gửi trước khi kịp thở ra.”
Câu chữ nằm trên giấy không đẹp. Chữ “ngực” bị kéo dài ở nét cuối. Mai đặt bút xuống, uống một ngụm nước. Nước nguội. Cô nghe tiếng mình nuốt rõ hơn tiếng xe ngoài hẻm.
Nhật ký cảm xúc với điện thoại giúp cô thấy một điều rất nhỏ: không phải tin nhắn nào cũng cần được trả lời bằng nhịp tim nhanh nhất của mình.
Đặt một khoảng trống giữa thông báo và câu trả lời
Mai lật điện thoại lên. Màn hình sáng ngay, như đã chờ. Cô không mở khóa. Cô chỉ đọc lại ba thông báo, rồi đặt máy xuống, lần này để ngửa. Ánh sáng trắng nằm trên bàn, không còn giống một tiếng gọi khẩn.
Cô mở sổ, kẻ ba dòng. Dòng thứ nhất: “Công việc — trả lời lúc 8:15 sáng, gửi file sau khi kiểm lại.” Dòng thứ hai: “Bạn — nhắn một câu thật, không cần giải thích dài.” Dòng thứ ba: “Người cũ — chưa trả lời tối nay.”
Ở dòng thứ ba, tay cô dừng lâu hơn. Cô đặt đầu bút lên giấy đến khi mực thấm thành một chấm đậm. Rồi cô thêm: “Nếu mai vẫn muốn, đọc lại trước khi gửi.”
Điện thoại lại rung. Lần này Mai không giật mình như trước. Cô thấy rung động đi qua mặt bàn, chạm vào cạnh sổ, rồi tắt. Cô không cần đoán ngay.
22:08, cô đứng dậy rửa ly. Nước chảy qua thành thủy tinh, cuốn đi vòng hơi mờ. Khi quay lại bàn, cô đặt điện thoại lên kệ sách thấp, cách tay với một khoảng phải đứng lên mới lấy được. Không xa. Chỉ đủ để cơ thể có thêm một động tác trước khi phản ứng.
Mai tắt laptop. Căn phòng còn ánh đèn vàng từ góc bàn. Cuốn sổ mở ở trang vừa viết, ba dòng kế hoạch nằm ngay dưới những ghi chú về vai, ngực, ngón tay. Cô không thấy mình mạnh mẽ hơn. Chỉ thấy tối nay có một khoảng trống nhỏ giữa tiếng rung và câu trả lời. Khoảng trống đó vừa đủ để cô thở ra.
Đọc thêm về viết nhật ký và quản lý căng thẳng tại University of Rochester Medical Center.







