Nhật ký cảm xúc bên bồn rửa bát được viết sau bữa tối, khi căn bếp chỉ còn tiếng nước chảy và mùi hành phi bám nhẹ trên tay. Tôi đứng trước chậu rửa, nhìn hai chiếc bát úp nghiêng vào nhau. Một vệt nước mắm khô lại ở mép đĩa, màu nâu sẫm như một dấu phẩy chưa đặt đúng chỗ.
Đèn bếp hơi vàng. Bóng tôi đổ lên tủ lạnh, méo đi ở chỗ tay cầm inox. Ngoài phòng khách, điện thoại im lặng. Sự im lặng đó không làm căn nhà rộng hơn. Nó chỉ làm tiếng muỗng chạm vào thành chậu nghe rõ hơn.
Nhật ký cảm xúc bên bồn rửa bát và đôi tay còn mùi xà phòng
8:21.
Tôi mở vòi nước. Dòng nước đầu tiên lạnh, chạm vào cổ tay khiến vai tôi co lại. Tôi rửa chiếc đĩa nhỏ trước. Miếng bọt biển đã mềm ở một góc, phần xanh cứng tróc ra từng sợi. Tôi chà quanh mép đĩa ba vòng, dù vết bẩn đã hết từ vòng thứ hai.
Có những lúc tôi biết mình đang kéo dài một việc rất nhỏ để khỏi bước sang việc khác. Tối nay là trả lời một tin nhắn. Tin nhắn không dài. Người gửi chỉ hỏi: “Mai mình nói chuyện được không?” Tôi đã đọc lúc 6:04. Sau đó tôi nấu cơm, nhặt rau, cắt cà chua quá nhỏ, lau bàn hai lần.
Bây giờ bồn rửa còn bốn món. Một chiếc bát, một đôi đũa, một cái nồi nhỏ, một chiếc ly thủy tinh. Tôi xếp chúng theo thứ tự như thể thứ tự đó có thể giúp tôi biết phải nói gì.
Viết sau khi rửa xong một chiếc bát
Tôi tắt nước. Căn bếp im đi đột ngột. Trên kệ, cuốn sổ nhỏ nằm cạnh hộp trà. Tôi lau tay vào khăn, nhưng lòng bàn tay vẫn ẩm. Trang giấy hút một dấu nước tròn ở góc dưới.
Tôi viết: “8:27, mình đang đứng bên bồn rửa bát để trì hoãn một tin nhắn.”
Câu đó không đẹp. Nó cũng không giải quyết được gì. Nhưng nó đúng hơn câu “mình ổn”. Tôi nhìn chữ “trì hoãn”. Nét chữ ở chữ “hoãn” bị run. Có lẽ vì tay còn lạnh. Có lẽ không chỉ vì tay.
Tôi viết thêm: “Mình sợ cuộc nói chuyện ngày mai sẽ mở lại chuyện cũ.”
Ngay sau đó, tôi muốn gạch đi. Cụm “chuyện cũ” nghe rộng quá, như một cái thùng không đáy. Tôi đặt bút xuống, quay lại bồn rửa. Chiếc ly thủy tinh có vết son rất nhạt ở miệng ly. Tôi chà nhẹ. Vết son biến mất, nhưng trên miếng bọt biển có một màu hồng mỏng.
Khi bồn rửa sạch hơn, tin nhắn vẫn nằm đó
8:43.
Nồi nhỏ khó rửa nhất. Cơm dính dưới đáy thành một lớp mỏng. Tôi đổ nước ấm vào, để yên. Trong lúc chờ, tôi mở điện thoại. Tin nhắn vẫn nằm ở đó. Không dài thêm. Không biến thành tiếng trách. Chỉ là một câu hỏi trên nền màn hình sáng.
Tôi không trả lời ngay. Tôi đặt điện thoại cạnh cuốn sổ, mặt ngửa. Rồi viết tiếp: “Mình chưa biết nói thế nào, nhưng mình có thể trả lời là được.”
Tôi xóa chữ “là được”. Viết lại: “Mình có thể trả lời: được, mai nói chuyện sau bữa trưa nhé.”
Câu đó cụ thể hơn. Có thời gian. Có một mép để bám vào. Tôi đọc lại hai lần. Trong bếp, nước trong nồi đã bớt nóng. Tôi dùng miếng bọt biển chà đáy nồi. Lớp cơm bong ra từng mảng nhỏ, trôi về phía lưới lọc. Không sạch ngay. Nhưng không còn dính chặt như lúc đầu.
8:56.
Tôi gửi tin nhắn. Ngay sau khi bấm gửi, tôi úp hai bàn tay lên mép bồn rửa. Inox mát. Dưới chân, một giọt nước rơi từ khăn lau xuống nền. Tôi không cúi xuống lau liền. Tôi để nó nằm đó vài giây, tròn và sáng dưới đèn.
Cuối trang, tôi ghi thêm một dòng: “Tối nay mình đã rửa bát trước, rồi trả lời sau. Cả hai việc đều mất thời gian.”
Căn bếp chưa thơm. Nồi còn úp nghiêng trên kệ. Điện thoại chưa có hồi âm. Nhưng bồn rửa trống hơn lúc nãy, và ngực tôi không còn ép sát vào hơi thở như khi đứng trước chiếc đĩa đầu tiên. Tôi gấp khăn lại, treo lên móc. Nước vẫn nhỏ xuống một lần nữa, nhưng lần này tôi nghe được nó rơi xong.
Đọc thêm những ghi chép cùng mạch tại Nhật ký cảm xúc, hoặc tham khảo lợi ích của viết nhật ký từ PositivePsychology.com.







