Truyện chữa lành về chiếc bàn gỗ có vết nứt
Chiếc bàn gỗ nằm sát cửa sổ từ trước khi An chuyển về căn phòng này. Mặt bàn có một vết nứt mảnh, chạy từ góc phải vào gần giữa, như đường chỉ ai đó khâu vội rồi bỏ dở. Sáng nay, khi đặt tách trà xuống, đáy tách chạm đúng khe nứt ấy. Âm thanh khô và nhỏ. An rụt tay lại.
Đó là một truyện chữa lành về chiếc bàn gỗ, nhưng nếu hỏi An, cô sẽ không gọi nó bằng cái tên nào đẹp đẽ. Nó chỉ là cái bàn cũ. Một nơi để hóa đơn, chìa khóa, vài tờ giấy gấp đôi và chiếc điện thoại luôn được úp xuống sau mười giờ tối.
7:18. Ngoài ngõ có tiếng xe rác đi qua. Mùi trà hoa cúc nhạt dần. An đứng bên cạnh bàn lâu hơn cần thiết, một tay giữ cổ tay kia. Cơ thể cô vẫn có thói quen đứng im khi nghe tiếng đồ vật va vào gỗ. Ngày trước, mỗi lần chiếc chén trong bếp đặt mạnh xuống mặt bàn, căn nhà sẽ im đi vài giây. Sau đó mới có người nói.
Không ai quát sáng nay. Chỉ có tách trà, khe nứt, và một vệt nắng nằm nghiêng trên mặt gỗ.
Truyện chữa lành về chiếc bàn gỗ và tiếng động rất nhỏ
An lấy khăn lau bàn. Cô lau quanh tách trà trước, tránh vết nứt như tránh một câu hỏi. Bụi mịn dính vào đầu ngón tay. Khi kéo khăn qua mép bàn, một mẩu giấy kẹp dưới cuốn sổ rơi xuống sàn.
Tờ giấy chỉ ghi ba chữ: “mua bóng đèn”. Nét chữ của cô từ tuần trước, hơi nghiêng, hơi gấp. An cúi xuống nhặt. Đầu gối kêu nhẹ. Cô nhớ ra đã có bốn buổi tối mình ngồi trong phòng với bóng đèn chập chờn mà không thay. Không phải vì quên hẳn. Mỗi lần ánh sáng giật một cái, cô lại nhìn lên, rồi tự bảo lát nữa.
Lát nữa là cách cô để một việc nhỏ không chạm vào việc lớn hơn. Thay bóng đèn nghĩa là kéo ghế ra, đứng lên, ngẩng đầu, đưa tay vào chỗ nóng. Nghĩa là tin rằng căn phòng này đáng được sáng đều. Ý nghĩ ấy làm cổ họng cô khô đi.
Bên ngoài, người bán bánh mì gõ dao vào thùng kính. Ba tiếng. An đặt tờ giấy lên mặt bàn, lần này nằm ngang qua vết nứt. Mép giấy cong lên ở chỗ gỗ không bằng phẳng.
Khi ký ức cũ nằm trong một vật dụng hằng ngày
Có những ký ức không bước vào phòng bằng hình ảnh rõ ràng. Chúng đi theo âm thanh. Theo mùi nước lau sàn. Theo cách một chiếc tách chạm xuống mặt bàn. An không nhìn thấy căn bếp cũ, nhưng bàn tay cô đã kịp co lại trước khi cô hiểu vì sao.
Cô mở ngăn kéo. Bên trong có băng dính, một hộp kim bấm, hai viên pin đã hết và gói miếng dán gỗ mua từ rất lâu. Bao bì còn nguyên. An cầm lên, đọc dòng hướng dẫn in nhỏ. “Làm sạch bề mặt trước khi dán.” Câu đó đơn giản đến mức cô phải đặt gói miếng dán xuống để thở.
Năm phút sau, cô quay lại với một chiếc khăn ẩm. Không có nhạc. Không có lời tự hứa nào. Cô chỉ lau dọc theo vết nứt. Khăn mắc lại ở một điểm gồ. An dùng móng tay gỡ sợi vải ra. Động tác ấy làm cô chậm hơn.
Chiếc bàn gỗ không cần được biến thành mới. Nó chỉ cần không cứa vào tay mỗi khi cô đặt sổ xuống. An bóc miếng dán đầu tiên. Keo dính vào đầu ngón tay cái. Cô nhăn mặt, rồi bật cười rất khẽ vì miếng dán lệch ngay từ lần thử đầu.
Một vết nứt không còn quyết định cả buổi sáng
Cô bóc ra, dán lại. Lần thứ hai vẫn lệch. Lần thứ ba, miếng dán nằm vừa đủ che phần sâu nhất của khe nứt. Màu gỗ không khớp. Nhìn kỹ vẫn thấy một đường khác màu, nhưng khi An đặt tách trà lên, đáy tách không còn khựng lại.
8:06. Ánh sáng trong phòng đổi màu. An kéo ghế ngồi xuống. Chiếc điện thoại vẫn úp mặt bên cạnh cuốn sổ, nhưng cô không đưa tay kiểm tra ngay. Cô viết vào mép giấy mua bóng đèn thêm một dòng: “chiều nay thay”. Chữ “thay” bị kéo dài ở nét cuối.
Ở cuối buổi sáng, An mở trình duyệt và đọc một bài ngắn về cách đồ vật có thể gợi lại phản ứng cơ thể trên trang American Psychological Association. Cô không đọc hết. Chỉ dừng ở đoạn nói rằng cơ thể đôi khi phản ứng trước khi lời nói kịp đến. Câu ấy không làm cô hết run. Nhưng nó khiến cô bớt trách bàn tay mình.
Truyện chữa lành về chiếc bàn gỗ này không kết thúc bằng một căn phòng hoàn hảo. Vết dán vẫn lệch màu. Bóng đèn vẫn chưa thay. Nhưng tách trà đã đứng yên trên mặt bàn. Và An, lần đầu sau nhiều ngày, để lòng bàn tay nằm mở trên gỗ thêm vài nhịp thở.







