Căn Phòng Nhỏ Của Mình – Chặng 46: Mép Rèm Vướng Đinh
Dọn phòng chữa lành mép rèm bắt đầu lúc 9:07, khi Mộc kéo rèm để mở cửa sổ và nghe vải mắc lại ở đầu đinh nhỏ bên khung gỗ.
Cô dừng tay. Mép rèm căng lên thành một đường chéo. Ánh sáng chỉ vào được nửa phòng, dừng trước chân kệ sách vừa được bớt tải hôm qua.
Trên sàn, túi vải đựng hai cuốn sách đem tặng vẫn treo ở tay nắm cửa.
Dọn phòng chữa lành mép rèm bị vướng ở khung cửa
9:12. Mộc kéo ghế gỗ lại gần cửa sổ. Chân ghế cạ xuống sàn một tiếng khô. Cô đặt tay lên lưng ghế, thử độ chắc, rồi mới bước lên.
Đầu đinh không lớn. Nó nhô ra khỏi khung gỗ chừng một hạt gạo, đủ để giữ sợi chỉ ở mép rèm. Mộc dùng móng tay gỡ nhẹ. Sợi chỉ căng, làm phần vải nhăn lại.
Cô nhớ căn phòng đầu tiên khi mới đi làm. Cửa sổ không đóng kín. Mỗi lần gió mạnh, rèm phồng lên rồi mắc vào then cửa. Cô thường giật mạnh cho xong. Sau vài tháng, mép rèm rách thành một đường dài. Cô vẫn dùng tiếp, chỉ quay mặt rách vào trong.
Mép rèm và thói quen giật cho qua
Mộc xuống ghế, lấy hộp kim chỉ trong ngăn tủ. Cuộn chỉ trắng lăn ra trước, chạm vào chân cô. Cô nhặt lên, đặt lại vào hộp.
Trên trang American Psychological Association, Mộc từng đọc về việc hồi phục qua những điều nhỏ có thể lặp lại. Câu ấy không sửa được cái đinh. Nhưng nó làm cô chậm tay hơn.
9:24. Cô không kéo nữa. Cô dùng kéo nhỏ cắt sợi chỉ đã mắc, rồi vuốt mép rèm xuống. Vết xước còn đó, ngắn và mảnh.
Dọn phòng chữa lành mép rèm khi ánh sáng vào vừa đủ
Mộc lấy búa nhỏ trong hộp dụng cụ. Cô gõ đầu đinh vào khung gỗ ba lần. Tiếng gõ vang trong phòng, làm bụi trên bệ cửa rung nhẹ.
Cô kéo rèm thử. Lần này vải đi qua chỗ cũ mà không khựng. Ánh sáng tràn thêm một mảng lên sàn, chạm tới cạnh túi vải treo ở cửa.
Căn phòng sáng hơn. Những vết bụi dưới gầm bàn cũng rõ hơn. Mộc nhìn thấy, nhưng không cúi xuống lau ngay.
Một mép vải được tháo ra khỏi chỗ mắc
9:38. Cô xỏ kim. Mũi kim đi qua mép rèm hơi lệch, rồi quay lại. Chỉ trắng không cùng màu với vải cũ, nhưng đủ giữ đường rách không dài thêm.
Dọn phòng chữa lành mép rèm không biến căn phòng thành nơi gọn gàng hẳn. Nó chỉ tháo một chỗ mắc nhỏ để mỗi sáng, khi kéo rèm, tay cô không phải giật mạnh như đang giành lại thứ gì.
9:51. Mộc mở cửa. Túi sách chạm vào cổ tay cô. Cô cầm nó lên, đặt cạnh đôi giày ngoài hiên. Chưa đem đi. Nhưng nó đã ra khỏi tay nắm cửa.







