truyện chữa lành về chiếc dép - Truyện chữa lành về chiếc dép để lệch ngoài hiên

Truyện chữa lành về chiếc dép để lệch ngoài hiên

Truyện chữa lành về chiếc dép bắt đầu lúc 6:27, khi An mở cửa sau và thấy một chiếc dép nằm úp dưới mép hiên.

Đêm qua mưa tạt mạnh. Nước còn đọng thành vệt mỏng trên nền gạch. Chiếc dép bên trái ở sát chân tường. Chiếc bên phải trôi ra gần chậu bạc hà, quai dép dính một mảnh lá ướt.


Truyện chữa lành về chiếc dép trong buổi sáng sau mưa

An đứng yên một lúc. Cô không nhớ mình đã để đôi dép lệch như vậy từ bao giờ. Có thể tối qua, khi nghe tiếng điện thoại rung trong phòng khách, cô đã bước vội vào mà không quay lại.

Tiếng nước nhỏ từ mái tôn xuống cái thau nhựa đặt ngoài hiên. Từng giọt rơi đều, làm mặt nước phồng lên rồi xẹp xuống. An cúi người nhặt chiếc dép bên phải. Lòng dép lạnh, có cát bám ở rìa.

Cô gõ nhẹ nó xuống nền. Một ít nước bắn vào cổ chân.

Ký ức đến rất nhỏ: một buổi sáng cũ, mẹ từng đứng ở cửa, nói với cô rằng đi đâu cũng phải xếp dép cho thẳng. Hồi đó An chỉ thấy phiền. Cô thường đá dép vào gầm kệ, rồi chạy lên cầu thang trước khi mẹ nói thêm.

Bây giờ, ngoài hiên chỉ có tiếng thau nước và mùi đất ẩm.

Chiếc dép để lệch và một việc không cần làm lớn

An từng đọc trên Mind rằng có lúc cơ thể cần những việc nhỏ, lặp lại được, để quay về với hiện tại. Cô không ghi nhớ như một bài học. Cô chỉ nhớ bàn tay mình có thể chạm vào một vật cụ thể.

Cô rửa qua chiếc dép dưới vòi nước ngoài sân. Dòng nước chảy qua phần quai, kéo theo một sợi tóc ngắn và mảnh lá bạc hà. An dùng ngón cái miết quanh mép dép. Cao su cũ mềm đi vì nước.

Chiếc còn lại cũng bẩn ở gót. Cô rửa luôn.

6:41. Mặt trời chưa lên hẳn. Ánh sáng nằm thấp trên bậc tam cấp, làm hai chiếc dép vừa rửa trông nhạt màu hơn.

Truyện chữa lành về chiếc dép khi được đặt lại cạnh nhau

An đặt đôi dép cạnh cửa. Lần đầu, chiếc bên trái hơi nghiêng. Cô nhìn nó, rồi kéo lại bằng đầu ngón chân. Hai mũi dép cùng hướng ra sân.

Việc đó không làm căn nhà khác đi. Bàn ăn vẫn còn một chiếc ly chưa rửa. Tin nhắn tối qua vẫn nằm trong điện thoại. Chậu bạc hà còn vài lá dập vì mưa.

Nhưng hiên nhà có một khoảng nhỏ gọn lại.

An lấy khăn lau vệt nước trên cổ chân. Cô không mở điện thoại ngay. Cô ngồi xuống bậc cửa, đặt hai bàn chân trần lên nền gạch còn mát. Tiếng xe ngoài ngõ đi qua chậm, rồi mất hút.

Truyện chữa lành về chiếc dép không cần An tha thứ cho ngày cũ trong một buổi sáng. Nó chỉ giữ lại cảnh cô cúi xuống, rửa một vật bị bỏ lệch, rồi đặt nó về gần chiếc còn lại.

6:52, trước khi vào nhà, An nhìn đôi dép thêm một lần. Cô không chỉnh nữa. Chúng đã đủ ngay ngắn để chờ một bước chân.

manhhc.nkby

Similar Posts

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *