Những Tin Nhắn Chưa Gửi – Chặng 48: Tin Nháp Không Còn Sáng
tin nhắn chưa gửi cho người cũ nằm trong màn hình sáng quá lâu.
22:06. Lam để điện thoại trên quyển sổ kẻ ngang. Bìa sổ cong lên ở góc phải vì từng bị đổ nước. Trong ô nhập, câu “Em chỉ muốn hỏi một chuyện thôi” đứng đó từ mười phút trước.
Cô đã gõ câu ấy sau khi thấy tên anh hiện trong danh sách người xem story. Không phải đầu tiên. Không phải cuối cùng. Chỉ nằm giữa vài cái tên quen, đủ để ngón tay cô tự mở khung chat.
Tin nhắn chưa gửi cho người cũ và màn hình quá sáng
tin nhắn chưa gửi cho người cũ thường mượn một cái cớ nhỏ. Lam nhìn chữ “một chuyện”. Thật ra không có chuyện nào rõ ràng. Chỉ có chiếc cốc anh từng để quên ở nhà cô, chiếc cốc đã được rửa sạch và cất lên kệ cao từ tháng trước.
Cô nhớ tối anh đến lấy đồ. Anh đứng ngoài cửa, tay cầm túi vải. Lam đã đưa nhầm cuốn sách không phải của anh. Cả hai cùng nhận ra, cùng cười rất khẽ, rồi không ai sửa lại câu nào cho dễ nghe hơn.
22:14. Màn hình tự tối đi. Lam chạm nhẹ để nó sáng lại.
Tắt màn hình trước khi sửa thêm
Cô đặt điện thoại xuống bàn. Ngón tay cái vẫn đặt sát nút gửi, như thể chỉ cần trượt một chút là câu chữ sẽ tự đi. Lam kéo quyển sổ ra khỏi dưới máy. Trên trang giấy, cô viết: “Không có chuyện cần hỏi tối nay.”
Câu ấy không đẹp. Nét bút đậm ở chữ “không”. Mực thấm thành một chấm nhỏ cuối dòng. Lam nhìn chấm mực, rồi nhìn dấu nháy trong khung chat.
Cô không xóa tin nháp. Cũng không gửi.
Tin nhắn chưa gửi cho người cũ ở lại trong điện thoại, nhưng màn hình được tắt. Lam úp máy xuống cạnh quyển sổ. Căn phòng mất đi một ô sáng xanh. Cái cốc trên kệ cao vẫn ở đó, miệng cốc quay vào tường.
22:21. Lam đứng dậy rửa tay, dù tay cô không bẩn. Nước lạnh chảy qua kẽ ngón, kéo theo cảm giác dính nhẹ trên da.
Đọc thêm về viết biểu đạt cảm xúc tại American Psychological Association.







