Chữa Lành Tâm Hồn Khi Hong Lại Đôi Găng Tay Ướt
Chữa lành tâm hồn khi hong lại đôi găng tay ướt bắt đầu bằng mùi cao su ẩm trên thành ghế.
Vy đặt đôi găng xuống đó từ chiều hôm qua. Cô đã định quay lại sau khi tưới xong hàng cải con, nhưng cơn mưa kéo tới nhanh hơn tiếng cô kéo cửa. Đến sáng, hai chiếc găng dính vào nhau ở phần lòng bàn tay. Nước đọng thành một vệt nhỏ dưới chân ghế, lẫn với đất mịn màu nâu xám.
6:18. Bếp còn tối. Ấm nước chưa sôi. Vy đứng ở cửa sau, tay trái cầm khăn lau bát, tay phải vẫn đặt trên chốt cửa.
Cô không thích mùi đó.
Mùi cao su ướt kéo về phòng kho cũ ở nhà mẹ. Những mùa mưa, ba treo áo mưa ở đó. Nước nhỏ xuống nền xi măng. Mẹ thường đứng trước cửa kho, cầm chổi, hỏi ai đã để đồ bừa ra như vậy. Không phải tiếng hỏi lớn. Chỉ là một câu đủ thấp để người nghe tự biết mình phải làm gì trước khi bị nhắc lần thứ hai.
Chữa lành tâm hồn khi hong lại đôi găng tay ướt sau một đêm mưa
Vy mở cửa. Hơi lạnh từ hiên chạm vào cổ chân. Nền gạch có những vệt nước mỏng, không còn thành giọt. Chậu tía tô mới chuyển hôm trước đứng nghiêng về phía nắng yếu. Bên cạnh, chiếc chậu nứt đã được rửa sạch, úp xuống trên hai viên gạch.
Đôi găng nằm trên ghế như hai bàn tay mệt.
Vy nhặt chúng lên bằng hai ngón. Nước trong cổ găng chảy ra, rơi xuống mu bàn chân cô. Cô giật nhẹ. Phản xạ ấy nhanh đến mức chiếc khăn trên tay cũng bị kéo theo, quệt qua cạnh ghế, dính một vệt đất.
Cổ họng cô khô lại.
Nếu là trước đây, cô sẽ đem cả ghế vào bồn rửa. Sẽ lau nền ngay. Sẽ cọ chiếc khăn cho đến khi sợi vải xù lên. Sẽ làm mọi thứ biến mất trước khi Linh sang lấy khay ươm hạt.
Mùi cao su ẩm và phản xạ muốn dọn sạch mình khỏi khung cửa
Điện thoại trên bàn bếp sáng lên. Tin nhắn của Linh: “Tầm bảy giờ chị qua nhé. Hôm qua mưa to quá.”
Vy nhìn dòng chữ ấy qua lớp kính có một vệt vân tay. Ngón cái cô chạm vào màn hình, rồi dừng. Câu trả lời nằm sẵn trong người cô: “Để hôm khác.”
Cô không gõ.
Cô đặt đôi găng lên chiếc đĩa nhựa cũ, lòng bàn tay ngửa ra. Bên trong có đất bám thành từng mảng mỏng. Khi cô tách hai chiếc ra, lớp cao su kêu một tiếng dính, nhỏ và khó chịu. Vai cô nhích lên. Rồi hạ xuống.
Trong một trang hướng dẫn về phản ứng căng thẳng của American Psychological Association, Vy từng đọc rằng cơ thể đôi khi đi trước lời giải thích. Sáng nay, cơ thể cô đi trước bằng cổ tay cứng, bằng việc muốn giấu đôi găng ướt vào đáy thùng rác.
Cô kéo chiếc ghế ra chỗ có nắng. Chân ghế ma sát với nền gạch, phát ra một âm thanh dài. Vy dừng lại giữa chừng vì âm thanh đó giống tiếng bàn bị kéo trong lớp học cũ. Một buổi chiều, cô làm đổ hộp màu nước lên bài vẽ của bạn. Cô giáo không mắng. Nhưng cả lớp cùng quay lại. Có người thở dài.
Vy đã dùng tay áo lau mép bàn hôm đó. Lau rất nhanh. Như thể nếu bàn sạch kịp, chuyện kia sẽ chưa từng xảy ra.
Chữa lành tâm hồn khi hong lại đôi găng tay ướt không cần giấu vệt đất
Ánh nắng lên chậm qua giàn mướp. Nó chạm trước vào dây buộc cây, rồi đến miệng chậu, rồi đến chiếc đĩa nhựa. Vy đặt đôi găng lên thành ghế, lần này tách hai chiếc ra. Các ngón găng rũ xuống, trông vụng về.
Cô vào bếp lấy một cái kẹp gỗ. Khi mở ngăn kéo, cô thấy chiếc khăn vừa bị dính đất nằm trên mặt bếp. Vệt bẩn nhỏ, màu nâu nhạt, gần mép vải.
Vy đứng nhìn nó lâu hơn cần thiết.
Nước trong ấm bắt đầu sôi. Tiếng lục bục dày lên. Cô tắt bếp, rót nước vào cốc, rồi đặt cốc cạnh khăn. Hơi nước phủ mờ một vùng men trắng.
Cô không giặt khăn ngay.
Một chiếc kẹp gỗ giữ lại phần chưa khô
Ngoài hiên, cô kẹp cổ găng vào dây phơi thấp. Chiếc thứ nhất trượt xuống vì còn nặng nước. Vy đỡ lấy trước khi nó rơi, đầu ngón tay chạm vào phần đất lạnh bên trong. Cô thở ra qua mũi, ngắn.
Lần thứ hai, cô kẹp sâu hơn. Chiếc găng đứng được, méo một chút. Chiếc còn lại được kẹp bên cạnh. Gió nhẹ làm hai bàn tay cao su chạm vào nhau, phát ra tiếng bộp rất nhỏ.
Vy mở điện thoại.
Cô gõ: “Chị qua thì ngoài hiên còn ướt. Em đang hong găng, chưa dọn xong.”
Cô đọc lại. Ngón tay dừng trên chữ “chưa”. Cô định xóa nó. Từ ấy làm câu tin nhắn giống một lời xin lỗi.
Cuối cùng cô chỉ thêm: “Đi chậm kẻo trơn.”
Rồi gửi.
Linh trả lời bằng một biểu tượng bàn tay giơ lên, sau đó là: “Ừ, chị mang bánh mì qua. Đừng lau hết, trơn hơn đó.”
Vy nhìn câu ấy. Cô đặt điện thoại xuống mặt bàn, màn hình ngửa lên. Không úp lại. Không đẩy vào trong.
7:03. Nắng đã chạm tới nửa lòng găng. Phần cao su ướt chuyển từ bóng sang mờ. Ở đầu ngón trỏ vẫn còn một hạt nước, treo rất lâu trước khi rơi xuống nền gạch.
Vy cầm chổi nhỏ, quét đất quanh chân ghế thành một đống gọn. Cô không quét vệt nước. Cô để nó tự mỏng đi. Khi đi ngang qua chiếc khăn bẩn trên bếp, cô nhúng một góc khăn vào nước, vắt nhẹ, rồi treo nó lên móc cạnh cửa.
Vệt nâu vẫn còn. Nhạt hơn, nhưng còn.
Khi Linh gõ cổng, Vy không chạy ra trước để giải thích. Cô nhìn đôi găng tay đang đung đưa trên dây phơi, rồi kéo chốt cửa.
Chữa lành tâm hồn khi hong lại đôi găng tay ướt không làm mùi cao su biến mất ngay. Nó chỉ đặt mùi ấy ngoài nắng, đủ lâu để Vy đứng cạnh mà không cần biến cả buổi sáng thành một cuộc dọn dẹp.
Linh bước vào, tay cầm túi bánh mì. Cô nhìn đôi găng, rồi nhìn Vy.
“Khô từ từ thôi,” Linh nói.
Vy gật đầu. Cô lấy một chiếc ghế khác ra, chân ghế kêu cộc trên nền. Lần này, cô không nhấc nó lên để tránh tiếng động.







