Nhật ký cảm xúc khi đặt một bông hoa khô vào trang sổ
Nhật ký cảm xúc khi đặt bông hoa khô vào trang sổ không bắt đầu bằng một câu thật đẹp. Nó bắt đầu bằng việc tôi tìm thấy bông hoa ấy trong túi áo khoác, giữa một tờ biên lai nhà thuốc và chiếc khẩu trang đã quên thay.
Bông hoa nhỏ. Cánh tím chuyển sang màu nâu ở mép. Cuống hoa gãy một đoạn, để lại bụi mịn trên đầu ngón tay. Tôi đứng cạnh máy giặt, tay còn cầm áo khoác, và thấy mình không muốn ném nó vào thùng rác.
Nhật ký cảm xúc khi đặt bông hoa khô xuống giấy
Cuốn sổ nằm trên bàn từ tối qua. Bên cạnh là cây bút hết mực một nửa, nắp bút có vết răng cắn. Tôi mở đến trang trống. Giấy kêu sột soạt rất nhỏ. Ngoài ban công, nước từ chậu cây nhỏ giọt xuống nền, đều đến mức làm căn phòng có vẻ chậm hơn.
Tôi đặt bông hoa vào giữa trang. Không dán ngay. Chỉ đặt xuống. Cánh hoa chạm giấy nhẹ đến mức nếu thở mạnh, nó có thể dịch đi một chút.
Ngày hôm qua, tôi đã đi ngang một quầy hoa sau giờ làm. Người bán gói hoa bằng giấy báo cũ, tay thoăn thoắt, miệng hỏi người mua có cần ruy băng không. Tôi không mua gì. Bông hoa này rơi ở mép bàn, hoặc ai đó bỏ lại. Tôi nhặt lên vì lúc ấy tay mình cần cầm một thứ không phải điện thoại.
Viết điều nhìn thấy trước khi viết điều đang đau
Tôi viết dòng đầu tiên: “Bông hoa khô có bụi ở cuống.”
Dòng đó không giải thích gì. Không làm tôi khá hơn ngay. Nhưng nó đúng. Và đôi khi, trong nhật ký cảm xúc, một câu đúng về vật trước mặt dễ viết hơn một câu đúng về bên trong mình.
Tôi viết tiếp: “Mình đã đi bộ chậm hơn khi cầm nó.”
Cây bút khựng lại ở chữ “chậm”. Mực đậm hơn một vệt. Tôi nhìn vệt mực ấy, nhớ đoạn đường từ công ty về trạm xe buýt. Gạch lát vỉa hè còn ướt sau cơn mưa. Có một người đàn ông dắt xe qua vũng nước. Có tiếng còi rất gần làm vai tôi co lên. Tôi đã cầm bông hoa trong lòng bàn tay, sợ nó nát, nên các ngón tay tự động mở lỏng hơn.
Những chi tiết ấy không lớn. Nhưng khi viết ra, chúng kéo ngày hôm qua về đúng kích thước của nó. Không phải một khối nặng đè xuống ngực. Chỉ là vài đoạn đường, vài âm thanh, một bông hoa khô, một bàn tay đã bớt siết.
Khi không cần ép mình gọi tên tất cả
Tôi từng nghĩ viết nhật ký phải thành thật bằng cách đào thật sâu. Phải gọi đúng tên từng cảm giác. Phải hiểu vì sao mình khó chịu, vì sao mình im lặng, vì sao một câu nói bình thường lại làm cổ họng nghẹn lại. Những hôm không gọi tên được, tôi đóng sổ. Tôi xem đó là thất bại.
Sáng nay thì khác một chút. Tôi không hỏi mình đang cảm thấy gì. Tôi hỏi: “Bông hoa này đã ở đâu trong ngày hôm qua?”
Câu hỏi ấy nhỏ hơn. Nó cho phép tôi đi vòng. Tôi viết về túi áo khoác. Về mùi mưa trên tay áo. Về tờ biên lai nhà thuốc có dòng chữ in lệch. Về việc tôi đứng rất lâu trước kệ thuốc đau dạ dày nhưng cuối cùng chỉ mua một chai nước suối. Viết đến đó, bụng tôi tự động thả lỏng. Không nhiều. Chỉ đủ để tôi nhận ra từ nãy đến giờ mình đang gồng.
Một trang sổ có thể giữ hộ vài thứ chưa gọi tên
Tôi lấy một mẩu băng dính giấy. Dán ngang cuống hoa. Cánh hoa vẫn tự do ở phía trên, hơi cong lên khỏi mặt giấy. Trông nó không gọn. Nhưng tôi không sửa.
Dưới bông hoa, tôi viết ba dòng:
“Hôm qua mình đã không trả lời ngay.”
“Mình đi bộ qua hai trạm.”
“Bàn tay mở ra khi sợ làm nát một bông hoa.”
Ba dòng ấy đủ cho buổi sáng. Nếu cần một cách tham khảo nhẹ nhàng về thói quen ghi chép, tôi chỉ đọc thêm vài ý rất cơ bản về nhật ký, rồi quay lại trang giấy của mình. Điều quan trọng không nằm ở việc viết cho hay. Nó nằm ở chỗ mình đã để một vật nhỏ làm chứng cho một đoạn ngày.
9:12. Tôi đóng sổ lại, nhưng không ép bìa xuống mạnh. Bông hoa làm cuốn sổ hơi cộm lên. Một đường phồng rất nhẹ ở giữa. Tôi đặt sổ cạnh cửa sổ, nơi có nắng mỏng đi qua rèm.
Chiều nay có thể tôi sẽ mở lại. Cũng có thể không. Nhưng bông hoa đã ở đó. Trang giấy đã giữ hộ vài điều mà miệng tôi chưa nói được. Và như vậy, sáng nay không bị trôi qua hoàn toàn.







