Truyện chữa lành về chiếc ghế bên cửa sổ

truyện chữa lành về ký ức cũ

Truyện chữa lành về ký ức cũ đôi khi không bắt đầu bằng một biến cố lớn. Nó bắt đầu bằng tiếng chân ghế cạ xuống nền gạch, rất khẽ, vào một buổi sáng tháng Năm.

Mai đứng trước chiếc ghế gỗ bên cửa sổ gần năm phút. Tay cô vẫn cầm khăn lau bụi. Miếng khăn ẩm đã nguội trong lòng bàn tay, để lại một vệt nước mỏng giữa các ngón. Ngoài sân, cây sử quân tử vừa rụng thêm vài cánh hoa cam. Một cánh mắc trên song cửa, run nhẹ mỗi khi gió đi qua.

Chiếc ghế không hỏng. Nó chỉ cũ. Lưng ghế có một vết xước dài bằng ngón tay út, chỗ mẹ cô từng gõ nhẫn vào khi chờ cô trả lời. Năm ấy Mai mười bảy tuổi. Cô đứng ở đúng ô cửa này, nghe mẹ hỏi một câu rất bình thường: “Con đã nghĩ kỹ chưa?”

Mai không trả lời. Cô kéo ghế ra mạnh quá. Chân ghế rít trên nền. Âm thanh ấy nằm lại trong nhà nhiều năm, dù sau đó cô chuyển đi, đổi số điện thoại, học cách nhắn “con bận” nhanh hơn cách nói “con nhớ mẹ”.

Khi một đồ vật giữ lại phần mình từng né tránh

Sáng nay, Mai về nhà để dọn lại căn phòng cũ. Mẹ đi chợ. Trên bàn có một ly nước lọc úp miệng xuống chiếc đĩa nhỏ, cạnh đó là chìa khóa phòng đã được lau sạch. Không ai nói gì về chuyện cô ở lại bao lâu. Không ai hỏi cô đã thôi giận chưa.

Cô lau mặt bàn trước. Lau kệ sách. Lau khung ảnh tốt nghiệp đã ố vàng ở góc. Đến chiếc ghế bên cửa sổ, tay cô chậm lại. Bụi bám trong rãnh gỗ thành những đường xám mảnh. Cô đưa khăn theo thớ gỗ, từ trên xuống dưới, như sợ nếu lau ngang, vết xước sẽ mở ra.

Điện thoại trong túi rung. Tin nhắn của mẹ: “Mẹ mua cá kho. Con ăn được không?”

Mai nhìn dòng chữ lâu hơn cần thiết. Ngón cái đặt trên màn hình, không gõ. Cô nghe ngoài hành lang có tiếng thang máy cũ đóng cửa. Trong ngực, một nhịp đập lệch đi, không đau, chỉ như có ai kéo nhẹ sợi chỉ sau lưng.

Cô đặt điện thoại lên bàn, mặt ngửa. Trước đây, mỗi khi mẹ nhắn, cô thường úp máy xuống. Như thể màn hình sáng lên là một bàn tay chạm vào vai. Hôm nay, điện thoại nằm đó. Không bị che lại.

Truyện chữa lành về ký ức cũ không cần nhân vật phải tha thứ ngay

Mai kéo ghế ra. Lần này cô nhấc nhẹ hai chân trước trước khi kéo. Âm thanh vẫn có, nhưng ngắn. Một tiếng “cộc” nhỏ, rồi thôi. Cô ngồi xuống mép ghế, hai bàn chân đặt sát nhau trên nền gạch mát.

Cửa sổ mở hé. Mùi cá kho từ căn hộ bên cạnh đi ngang qua, lẫn với mùi nước lau sàn và hoa rụng. Mùi ấy kéo về một buổi tối cũ: mẹ đặt bát cơm trước mặt cô, không nhìn cô, chỉ nói ăn đi cho nóng. Mai khi đó đã tưởng im lặng là hình phạt. Mãi sau này cô mới hiểu có những người không biết giữ con bằng lời mềm, chỉ biết giữ bằng một bữa cơm còn bốc khói.

Cô không muốn nghĩ thêm. Cô đứng dậy, nhưng tay vẫn đặt trên lưng ghế. Vết xước dưới đầu ngón tay không còn sắc. Gỗ đã mòn đi ở hai mép, nhẵn như một câu nói được nhắc lại quá nhiều rồi bớt gai.

Một phản hồi nhỏ thay cho cuộc nói chuyện lớn

Mai cầm điện thoại. Cô gõ: “Ăn được ạ.”

Ba chữ. Không có trái tim. Không có lời xin lỗi. Không có đoạn văn dài giải thích vì sao nhiều năm qua cô về nhà ít hơn số lần mẹ hỏi. Cô chỉ gửi ba chữ rồi đặt máy xuống, vẫn để mặt ngửa.

Ngoài sân, cánh hoa mắc trên song cửa rơi xuống bậc thềm. Mai nhìn nó nằm nghiêng, màu cam nhạt đi vì bụi. Cô không nhặt. Một lát nữa mẹ về sẽ quét. Hoặc cô sẽ quét. Việc đó chưa cần quyết định ngay.

Cô ngồi lại trên ghế thêm mười phút. Không để chữa lành tất cả. Chỉ để cơ thể biết rằng tiếng ghế kéo ra không còn là tín hiệu phải bỏ chạy.

Điều dịu lại thường bắt đầu bằng việc không quay đi

Mẹ về lúc 10:17. Chìa khóa chạm vào ổ khóa hai lần mới mở được. Mai đứng trong bếp, đang rửa rau. Nước chảy qua cổ tay cô, lạnh và rõ. Mẹ bước vào, nhìn chiếc ghế đã được lau sạch bên cửa sổ, rồi nhìn cô.

“Con để cá trong nồi nhỏ nhé?” mẹ hỏi.

Mai gật đầu. “Dạ.”

Không ai nhắc chuyện cũ. Không phải vì nó biến mất. Nó vẫn ở đó, trong vết xước trên lưng ghế, trong cách Mai chưa thể nhìn mẹ quá lâu. Nhưng buổi sáng có thêm một việc mới: chiếc ghế được kéo ra nhẹ hơn, điện thoại không bị úp xuống, và một tin nhắn được trả lời trước khi nó nguội đi.

Nếu có một truyện chữa lành về ký ức cũ, có lẽ nó giống buổi sáng này. Không có cảnh ôm nhau khóc. Chỉ có một người ngồi lại bên cửa sổ, đặt tay lên vật từng làm mình né tránh, rồi để tiếng nước trong bếp nói thay phần chưa nói được.

Đọc thêm một hướng dịu khác trong nhật ký cảm xúc, nơi đôi khi một dòng viết xuống cũng đủ giữ mình ở lại với hiện tại.

manhhc.nkby