dọn phòng chữa lành nghe như một việc lớn nếu nói vào buổi sáng. Với Mộc, chiều nay nó chỉ là chiếc áo khoác nằm trên lưng ghế.
Chiếc áo màu nâu nhạt. Một tay áo chạm gần xuống sàn. Phần cổ áo bị gập vào trong, để lộ đường chỉ trắng đã sờn.
Mộc đứng ở cửa phòng, tay vẫn cầm túi đồ ăn. Cô nhìn chiếc áo như nhìn một người đã chờ mình quá lâu.
Dọn phòng chữa lành bắt đầu từ một chiếc áo
Căn phòng không bừa đến mức không đi được. Chỉ là mọi thứ đều lệch khỏi chỗ cũ một chút. Cuốn sách nằm úp trên bệ cửa. Cốc nước từ tối qua còn in một vòng tròn mờ trên bàn gỗ. Sợi dây sạc rơi xuống nền, cong như một dấu hỏi.
Mộc đặt túi đồ ăn lên ghế phụ. Cô không bật đèn. Vệt nắng cuối ngày đi qua rèm, nằm thành ba ô vàng trên sàn.
Điện thoại báo 17:46.
Cô từng nghĩ phải có một ngày thật rảnh mới dọn lại phòng. Phải giặt rèm. Lau kệ. Bỏ bớt đồ. Mua hộp mới. Phải làm một lượt, sạch từ trong ra ngoài, để sáng hôm sau bước vào và thấy mình khác đi.
Vì nghĩ vậy, cô đã không làm gì suốt mười một ngày.
Chiếc áo khoác vẫn ở trên lưng ghế từ hôm trời mưa. Hôm đó Mộc đi làm về muộn, vai áo ướt ở mép. Cô treo tạm. Tạm trở thành hôm sau. Hôm sau thành cuối tuần.
Cô đặt ví xuống bàn. Ngón tay chạm vào vòng nước khô quanh cốc. Mặt bàn ram ráp ở chỗ đường nước đã kéo bụi lại.
Một góc nhỏ đủ để bắt đầu sống chậm
Mộc cầm chiếc áo lên. Bụi vải bay rất nhẹ trong nắng. Cô đưa áo lên mũi. Mùi mưa cũ gần như không còn, chỉ còn mùi tủ gỗ và một chút nước xả.
Cô không đem đi giặt. Cô chỉ giũ áo hai lần, vuốt phẳng tay áo, rồi gấp lại.
Động tác đầu tiên vụng. Mép áo lệch. Cô mở ra gấp lại lần nữa.
Hồi ở phòng trọ cũ, mẹ từng lên thăm đúng hôm Mộc để quần áo thành một đống trên giường. Mẹ không mắng. Bà chỉ nhặt từng cái, gấp nhanh, miệng nói: “Ở một mình thì càng phải để chỗ nằm ra chỗ nằm.”
Lúc đó Mộc cười cho qua. Cô nhớ mình đã nói bận quá. Mẹ không đáp. Chỉ kéo ga giường thẳng hơn.
Bây giờ, chiếc áo nằm trong tay cô, nhỏ hơn nhiều so với đống đồ ngày ấy.
Mộc mở ngăn tủ dưới cùng. Bên trong có một khăn len, hai túi vải, và khoảng trống vừa đủ. Cô đặt áo vào. Không ấn mạnh. Chỉ để nó nằm xuống.
Phòng vẫn còn bừa.
Cốc nước vẫn trên bàn. Dây sạc vẫn dưới sàn. Cuốn sách vẫn úp mặt ở bệ cửa.
Nhưng lưng ghế trống.
Mộc kéo ghế ra, ngồi thử. Lưng ghế chạm vào áo thun của cô, mát và hơi cứng. Cảm giác lạ, như chiếc ghế vừa nhớ lại công việc của nó.
Cô mở cửa sổ hé một gang tay. Bụi ở ray cửa kẹt lại dưới móng tay. Một luồng gió mỏng đi vào, làm mép rèm nhúc nhích.
Mộc lấy khăn giấy lau vòng nước trên bàn. Lau không sạch hẳn. Vết mờ vẫn còn nếu nhìn nghiêng. Cô để vậy.
Trên điện thoại, cô mở một bài ngắn của American Psychological Association về stress, đọc được đoạn nói về việc chia nhỏ hành động. Cô khóa màn hình trước khi bài viết kịp kéo cô sang một danh sách việc khác.
17:58.
Mộc lấy hộp cơm ra ăn ngay trên bàn. Không phải trên giường.
Trước khi ăn, cô nhặt dây sạc khỏi sàn và đặt nó lên mép bàn. Chỉ vậy thôi.
Căn phòng chưa mới. Mộc cũng chưa thấy mình mới.
Nhưng khi đặt đũa xuống, cô nhìn lưng ghế trống thêm một lần. Rồi cô không treo gì lên đó.



