Căn Phòng Nhỏ Của Mình — Chặng 4: Vệt bụi mờ trên bệ cửa

vệt bụi mờ

Sáng chủ nhật.

Tia nắng đầu tiên lách qua khe rèm cửa, soi rõ những hạt bụi lơ lửng trong không khí. Chúng chuyển động nhịp nhàng như một vũ điệu im lặng. Mắt tôi dừng lại ở bệ cửa sổ, nơi một vệt bụi mờ đã phủ lên lớp sơn trắng từ lúc nào không hay.

Tuần trước, và cả tuần trước nữa, tôi đã lờ nó đi. Mỗi lần đi ngang qua, tôi chỉ kéo rèm lại, tự nhủ rằng mình quá mệt để bận tâm đến những thứ vụn vặt. Sự bỏ bê ấy dần lan ra cả căn phòng. Chiếc áo khoác vắt vẻo trên lưng ghế. Chồng sách chất đống chưa được xếp lên kệ. Mọi thứ dường như phản chiếu lại chính sự đình trệ bên trong tôi.


Tôi đứng dậy, đi vào bếp lấy một chiếc khăn ẩm. Cảm giác mát lạnh của mảnh vải chạm vào những ngón tay khô khan.

Tôi lau nhẹ lên bệ cửa sổ. Vệt bụi mờ nhanh chóng biến mất, để lộ ra màu trắng tinh khôi của lớp sơn. Chỉ một đường lau, sự khác biệt trở nên rõ rệt. Nhìn phần bệ cửa sạch sẽ đối lập với phần còn lại, một cảm giác thỏa mãn nhỏ bé len lỏi trong ngực.

Tôi tiếp tục lau. Chầm chậm, từ góc này sang góc khác. Tiếng vải sột soạt cọ xát vào gỗ vang lên đều đặn. Nó tạo ra một nhịp điệu tĩnh tại, giúp tâm trí tôi tập trung hoàn toàn vào việc loại bỏ lớp vệt bụi mờ, không nghĩ ngợi thêm điều gì.


Khi bệ cửa sổ đã hoàn toàn sạch sẽ, tôi mở toang cánh cửa kính. Làn gió sớm ùa vào phòng, mang theo hơi sương ẩm ướt và mùi lá mục. Ánh nắng tràn ngập không gian, chiếu sáng cả những góc khuất lâu ngày không được chạm tới.

Tôi đứng đó, hít một hơi thật sâu. Không gian sống được dọn dẹp, như thể một phần vệt bụi mờ trong tâm trí cũng vừa được lau đi. Bắt đầu từ những việc nhỏ bé, căn phòng nhỏ của mình dường như đã dễ thở hơn một chút.

moc.nkby