dọn phòng chữa lành sáng nay là tiếng bìa carton cọ xuống sàn khi Mộc kéo chiếc hộp dưới gầm giường ra.
Chiếc hộp màu nâu, mép bị mềm vì đã từng dính nước. Trên nắp có một mảnh băng keo trong ngả vàng, dính lỏng ở một góc.
10:22.
Nắng đi qua cửa sổ, rơi đúng vào khoảng trống trước giường. Bụi dưới gầm hiện lên thành một lớp xám mỏng, nằm yên như chưa từng được gọi tên.
Dọn phòng chữa lành bắt đầu từ chiếc hộp cũ
Mộc ngồi bệt xuống sàn. Cô mặc chiếc quần ở nhà có đầu gối đã giãn. Khi cúi xuống, tóc rơi vào má. Cô vén ra sau tai, rồi lại cúi tiếp.
Chiếc hộp kẹt ở chân giường. Cô kéo mạnh một lần. Không ra. Bìa carton phát ra tiếng rách nhỏ.
Mộc dừng tay.
Cô nhớ lần chuyển khỏi phòng trọ cũ, mẹ đứng ở cửa, hỏi: “Hộp này con giữ làm gì?”
Mộc đã nói: “Để đó đã.”
Để đó đã kéo dài gần hai năm.
Cô đổi tư thế, dùng hai tay nâng nhẹ một cạnh hộp, kéo từng chút. Bụi bám vào cổ tay. Một sợi tóc khô mắc ở mảnh băng keo.
Khi hộp ra khỏi gầm giường, khoảng tối phía sau nó lộ ra: một chiếc tất lẻ, hai viên bụi tròn, và một đồng xu nhỏ không biết rơi từ lúc nào.
Mộc nhặt đồng xu lên. Nó lạnh, dính bụi ở rìa. Cô đặt lên bàn, cạnh chậu cây đã được tưới hôm trước.
Khi một căn phòng nhỏ học cách giữ ít hơn
Trong hộp có nhiều thứ không còn dùng: hóa đơn siêu thị, dây buộc tóc đã giãn, một tấm thiệp sinh nhật, vài tờ giấy ghi chú từ công việc cũ. Mộc chạm vào từng món như sợ chúng vỡ.
Tấm thiệp có hình con mèo màu cam. Bên trong là chữ của một người bạn đã lâu không gặp: “Mong cậu có một chỗ thật dễ thở.”
Mộc đọc câu đó hai lần.
Hồi nhận thiệp, cô đã cười. Căn phòng khi ấy còn đầy thùng chưa mở. Cô đặt thiệp vào hộp vì chưa có kệ. Rồi kệ được mua. Rèm được treo. Cây được đặt cạnh cửa sổ. Chỉ có tấm thiệp vẫn ở dưới gầm giường, cùng bụi.
dọn phòng chữa lành không làm Mộc muốn vứt hết. Có những thứ cần được nhìn lại trước khi quyết định.
Cô lấy một túi giấy. Hóa đơn cũ vào túi. Dây buộc tóc giãn vào túi. Tờ ghi chú có mật khẩu wifi cũ vào túi.
Tấm thiệp ở lại.
Mộc lau nắp hộp bằng khăn ẩm. Đường lau đầu tiên để lại một vệt sạch dài. Cô gấp khăn, lau tiếp bốn cạnh. Bụi chuyển sang màu xám đậm trên vải.
Điện thoại sáng lên trên giường. Một thông báo mua sắm. Cô nhìn rồi để nó tự tắt. Tay cô đang bẩn. Lý do đó đủ nhỏ để không phải mở thêm một thứ khác.
10:41.
Cô mở một bài của American Psychological Association về căng thẳng và những việc có thể kiểm soát trong không gian sống. Đọc được vài dòng, cô đóng lại. Hôm nay cô không cần biến căn phòng thành dự án.
Mộc đặt tấm thiệp lên kệ, tựa vào chậu cây. Con mèo màu cam nghiêng một chút. Cô chỉnh lại, rồi thôi chỉnh.
Chiếc hộp rỗng hơn. Không rỗng hẳn.
Cô đẩy nó trở lại dưới giường, nhưng lần này không đẩy sâu vào góc tối. Hộp nằm cách mép giường một bàn tay, đủ để lần sau kéo ra không phải giật mạnh.
Trước khi đứng dậy, Mộc nhặt chiếc tất lẻ và bỏ vào giỏ giặt.
Căn phòng vẫn còn những chỗ chưa đụng tới.
Nhưng trên kệ, tấm thiệp đứng trong nắng. Câu chữ “một chỗ thật dễ thở” không còn nằm úp dưới bụi nữa.



