Tin thứ chín: Dấu chấm sau câu xin lỗi — Những Tin Nhắn Chưa Gửi phần 9

tin nhắn chưa gửi cho người cũ

tin nhắn chưa gửi cho người cũ nằm trong ô soạn thảo từ 21:06, dài đúng hai dòng, không có biểu tượng cảm xúc nào.

“Em xin lỗi vì hôm đó đã im lặng.”

“Em không biết nói sao cho đúng.”

Lan đặt ngón cái lên phím gửi. Màn hình phản chiếu một phần cằm của cô và bóng đèn bàn bị lệch. Căn phòng không tối. Nhưng mọi thứ có màu hơi vàng, như giấy cũ.

Cô đã gõ câu đó ba lần trong tuần này.

Lần đầu, cô xóa sau chữ “xin”. Lần thứ hai, cô để qua đêm, sáng dậy thấy điện thoại hết pin. Lần này, cô thêm dấu chấm cuối câu rồi ngồi yên.

Trên bàn có một chiếc phong bì trắng. Bên trong là vé xem phim đã bạc màu, giữ lại vì mặt sau có nét chữ của anh: “19:30, đừng trễ nữa.” Lan từng định vứt nó khi dọn ngăn kéo. Nhưng cô chỉ chuyển nó từ ngăn kéo sang phong bì, rồi từ phong bì sang mặt bàn.

21:14.

Điện thoại rung. Không phải anh. Là mẹ gửi hình nồi canh bí và hỏi: “Mai con về ăn không?”

Lan nhìn câu hỏi đó lâu hơn tin nhắn trong ô soạn thảo.

Khi một câu xin lỗi chưa tìm được chỗ đứng

Cô bấm sang khung chat của mẹ. Gõ “Dạ mai con bận.” Xóa. Gõ “Để con xem.” Xóa.

Cuối cùng cô gửi: “Mai con về buổi chiều được không mẹ?”

Tin nhắn hiện dấu đã gửi ngay lập tức.

Lan đặt điện thoại xuống. Hai bàn tay chồng lên nhau trên mặt bàn. Móng tay cái có một vết xước nhỏ do chiều nay cô cạy miếng băng keo trên thùng sách.

Ngày chia tay, anh hỏi cô có muốn nói gì không. Cô nhìn vết cà phê trên tay áo anh rồi lắc đầu. Không phải vì không có gì. Vì nếu mở miệng, cô sợ câu đầu tiên sẽ không dừng lại được.

Sau đó, cô quen với việc gõ rồi xóa. Mỗi câu bị xóa để lại một khoảng trống sạch sẽ. Sạch đến mức không ai biết trong đó từng có gì.

Điện thoại rung lần nữa.

Mẹ: “Ừ, mẹ để phần cá kho.”

Lan bật cười rất khẽ. Không thành tiếng. Chỉ là một hơi thở đẩy ra khỏi mũi.

Dấu chấm không phải lúc nào cũng kết thúc

Cô quay lại khung chat của anh. Hai dòng chữ vẫn còn đó.

Lan thêm một câu thứ ba: “Em không gửi tin này để quay lại.”

Câu đó làm ngón tay cô lạnh đi.

Cô đọc lại cả ba dòng. Rồi xóa hai dòng đầu. Chỉ để lại câu thứ ba. Màn hình trống rộng hơn, nhưng không còn trắng hoàn toàn.

21:32.

Cô không gửi.

Thay vào đó, Lan mở ứng dụng ghi chú. Tạo một ghi chú mới tên là “Những câu chưa gửi”. Cô dán câu kia vào. Bên dưới, cô gõ thêm: “Hôm nay mình đã nói thật một nửa, dù chỉ nói với mình.”

Chiếc phong bì trắng nằm sát khuỷu tay. Lan cầm nó lên. Vé xem phim bên trong cọ vào mép giấy, phát ra tiếng sột soạt nhỏ. Cô không xé. Cũng không cất lại ngăn kéo.

Cô đặt phong bì vào hộp giấy cạnh bàn, nơi có vài tấm ảnh cũ và một chiếc móc khóa không còn dùng. Nắp hộp vẫn mở.

Cô trả lời mẹ thêm một tin: “Con thèm cá kho.”

Lần này cô gửi ngay.

Trong khung chat với anh, ô soạn thảo đã trống. Không phải vì mọi điều đã xong. Chỉ vì đêm nay, câu chưa gửi có một chỗ khác để nằm.

Với Lan, tin nhắn chưa gửi cho người cũ không biến mất; nó chỉ được đặt vào một ghi chú riêng, nơi không bắt ai phải trả lời ngay.


la.nkby

Nếu đang ở trong một giai đoạn chia tay khó nói, anh có thể tham khảo thêm bài viết tổng quan từ HelpGuide.