Truyện chữa lành về chiếc hộp nhựa nắp xanh
truyện chữa lành về mẹ và con đôi khi bắt đầu bằng một cái hộp nhựa nắp xanh nằm ở đáy túi vải.
21:48. Lam ngồi ở mép giường, điện thoại sáng trên đầu gối. Trong nhóm chat gia đình, mẹ hỏi: “Cuối tuần này con có về ăn cơm không?” Câu hỏi đứng đó, ngắn và hiền, nhưng ngón tay Lam cứng lại trên bàn phím.
Cô gõ “Chắc con bận.” Rồi xóa chữ “chắc”. Gõ lại “Con bận.” Rồi xóa luôn.
Truyện chữa lành về mẹ và con khi dòng đang nhập hiện lên rồi tắt
truyện chữa lành về mẹ và con không cần một cuộc nói chuyện lớn ngay lập tức. Nhiều khi nó chỉ là vài giây dòng “đang nhập” hiện lên rồi tắt, như thể mình vừa bước ra cửa rồi đổi ý.
Lam tựa lưng vào tường. Chiếc quạt nhỏ quay sang phải rồi quay về. Trên ghế là túi vải cô định mang đồ về nhà mẹ từ hai tuần trước. Trong túi còn cái hộp nhựa nắp xanh cô lấy nhầm từ lần về trước rồi quên trả.
Cô mở túi, lấy cái hộp ra. Nắp hộp có một vệt xước mờ chạy chéo. Lam dùng gấu áo lau lớp bụi mỏng trên mặt nhựa. Mùi nước rửa chén cũ thoảng lên, rất nhẹ, đủ để cô nhớ tiếng mẹ úp bát sau bữa tối.
Một đồ vật nhỏ giữ lại đường về nhà
Trước đây, mỗi lần mẹ hỏi về ăn cơm không, Lam thường trả lời rất nhanh. Nhanh đến mức chính cô cũng không nghe rõ giọng mình trong đó. “Con bận.” “Để khi khác.” “Con đang mệt.” Những câu ấy đi ra gọn, sạch, không để ai phải hỏi tiếp. Nhưng tối nào gửi xong, cô cũng để điện thoại úp xuống chăn, ngồi ăn một mình và nghe tiếng đũa chạm vào thành hộp nhựa cộc cộc.
Tối nay cũng vậy. Chỉ khác là cái hộp nắp xanh đang nằm ngay trong tay cô.
21:56. Nhóm chat có thêm sticker của em trai. Một con mèo giơ bát cơm. Mẹ thả biểu tượng cười. Lam nhìn dòng “đang nhập” của chính mình hiện lên rồi tắt thêm một lần nữa.
Lần thứ ba, cô không gõ “Con bận”. Cô gõ: “Cuối tuần này con về ăn cơm tối thứ bảy. Con mang trả mẹ cái hộp nắp xanh con lấy nhầm.”
Câu đó hơi vụng. Không mềm. Không hay. Nhưng nó có một việc cụ thể ở trong.
Cô đọc lại. Không thêm “nếu kịp”. Không thêm “để con xem”. Cũng không thêm mặt cười để làm nhẹ đi. Lam bấm gửi.
Tin nhắn đi xuống rất nhanh. Vài giây sau, mẹ trả lời: “Ừ, mẹ nấu canh chua nhé.”
Không hỏi vì sao dạo này ít về. Không nhắc những cuộc gọi lỡ. Chỉ là món canh.
Lam đặt cái hộp lại vào túi vải, nhưng lần này để ngay trên cùng. Cô cắm sạc điện thoại, để nó nằm trên bàn thay vì ôm lên giường. Ngoài cửa sổ có tiếng ai kéo ghế trên ban công tầng dưới. Tiếng kim loại chạm nền gạch khô và ngắn.
Vẫn còn nhiều câu cô chưa nói với mẹ. Vẫn còn những cuối tuần cô sẽ muốn lùi lại. Nhưng tối nay, trong nhóm chat gia đình, không phải mọi câu đều kết thúc bằng trốn tránh. Một cái hộp nhựa nắp xanh đã giữ lại đường về căn bếp cũ.
Nếu anh muốn đọc thêm những bài cùng nhịp, có thể ghé chuyên mục Truyện chữa lành.







