không ngủ được vì lo âu, An nghe tiếng thang máy dừng ở tầng mình lúc 3:08.
Cửa kim loại mở ra rồi khép lại. Không có tiếng bước chân. Chỉ có tiếng máy lạnh rít nhẹ ở khe gió và ánh xanh từ điện thoại úp trên tủ đầu giường.
An nằm nghiêng. Một bên má dính vào vỏ gối. Cổ tay cô đặt sát mép nệm, chỗ dây thun tóc hằn một vòng mờ.
Không ngủ được vì lo âu sau tiếng thang máy
không ngủ được vì lo âu tối nay đi cùng một tờ hóa đơn điện. Cô đã kẹp nó vào cuốn sổ từ chiều, nhưng góc giấy vẫn lộ ra ngoài, trắng hơn phần bìa nâu.
Mỗi lần tiếng thang máy vang lên, An lại tưởng ai đó đứng ngoài cửa với một việc cô quên làm. Không ai gõ. Không ai gọi tên. Nhưng ngực cô vẫn căng lên như đang chờ một câu nhắc.
Gập tờ hóa đơn thay vì mở điện thoại
An bật đèn bàn. Ánh vàng phủ lên mặt sổ, làm tờ hóa đơn có màu cũ đi. Cô rút nó ra, đọc lại dòng hạn thanh toán. Ngày vẫn là ngày mai. Không đổi.
Mùi giấy in làm cô nhớ một buổi tối năm mười tám tuổi. Ba đặt chồng giấy báo tiền học lên bàn, không nói nặng lời. Chính sự im lặng ấy mới làm cô nhìn xuống tay mình.
An gập tờ hóa đơn làm đôi. Rồi làm đôi thêm một lần. Không vò. Cô viết lên bìa sổ: “9:10 thanh toán điện.”
3:17. Điện thoại vẫn úp mặt. Cô muốn mở lên để kiểm tra số dư. Ngón tay đã đặt lên cạnh máy. Rồi cô rút tay lại, kéo cuốn sổ che một nửa chiếc điện thoại.
Không ngủ được vì lo âu chưa rời khỏi phòng. Nhưng tờ hóa đơn đã được gập gọn. Nó không còn chìa góc trắng ra khỏi cuốn sổ như một lời gọi.
Tham khảo thêm về mối liên hệ giữa lo âu và mất ngủ tại Sleep Foundation.







