Truyện chữa lành sau chia tay: chiếc ly ở mép bàn
Truyện chữa lành sau chia tay về một buổi sáng, một chiếc ly ở mép bàn và cách một người học ở lại với ngày mới bằng những việc rất nhỏ.
Những truyện ngắn và series có nhịp chậm, nhiều khoảng trống, để lòng dịu lại.

Truyện chữa lành sau chia tay về một buổi sáng, một chiếc ly ở mép bàn và cách một người học ở lại với ngày mới bằng những việc rất nhỏ.

Truyện chữa lành về mẹ và con qua một bát canh để nguội, một cuộc gọi ngập ngừng và cách hai người học ngồi gần nhau hơn một chút.

Truyện chữa lành về ký ức cũ trong ngăn kéo, kể về một buổi dọn bàn khi tấm vé xe cũ làm người ta học cách đặt quá khứ xuống nhẹ hơn.

Một buổi chiều muộn bên chiếc điện thoại 5:15 chiều. Chiếc điện thoại trên mặt bàn kính bỗng rung lên. Màn hình sáng bừng, hiển thị chữ “Mẹ” thật lớn. Tiếng rung rè rè lan ra mặt bàn, dội vào khoảng không gian tĩnh lặng của căn phòng trống. Truyện chữa lành về cuộc gọi…

truyện chữa lành cho người hay tự trách mình kể về một buổi sáng nhỏ khi lỗi cũ trở lại qua chiếc cốc sứ và một tin nhắn chưa dám mở.

Truyện chữa lành về ký ức cũ qua chiếc ghế bên cửa sổ, nơi một người học cách ngồi lại với buổi chiều đã từng làm mình né tránh.

Truyện chữa lành về một ngày bình thường, nơi một chiếc ly nứt, tiếng nước sôi và một tin nhắn chưa gửi làm lòng người dịu lại chậm rãi.

Không phải đêm nào cũng giống nhau Cô đứng đó một lúc, tay vẫn đặt trên mặt bàn, như thể nếu nhấc ra thì mọi thứ lại bắt đầu trượt đi. Đồng hồ trên điện thoại nhảy sang 2:34. Linh kéo ghế, ngồi xuống. Tiếng chân ghế cọ nhẹ vào sàn. Không to, không gắt,…

Bình yên trong tâm hồn đến từ cách ta học chậm lại, lắng nghe cảm xúc và dịu dàng với chính mình sau những ngày quá mệt mỏi.

Khoảng lặng giữa hai miền trưởng thành Có những ngày khi đã lớn, ta bỗng thấy lòng mình mềm lại. Chỉ một vạt nắng cuối hạ cũng đủ gợi nhắc về buổi chiều năm 17 tuổi. Đó là cái tuổi kỳ lạ lắm. Ta giống như đang đứng giữa một cây cầu rất dài. Phía…

Hơn 11 giờ đêm Cả phòng đã yên.Chỉ còn chiếc đèn bàn vàng nhạt và tiếng sột soạt của trang vở. Mình ngồi đó, trước chồng bài tập còn dang dở. Tay cầm bút mà mắt cứ cay xè. Không hiểu sao nước mắt lại rơi lúc nào chẳng hay. Lớp 9 mới đi được…

Sau Tết, mình lại xách vali rời quê, trở lại Thành phố Hồ Chí Minh. Chuyến xe sáng sớm còn ngái ngủ, ngoài cửa kính là những cánh đồng lùi dần về phía sau. Trong lòng vẫn còn chút buồn buồn của những ngày nghỉ ngắn ngủi, xen lẫn cảm giác quen thuộc của một…