Căn Phòng Nhỏ Của Mình – Chặng 11: Chiếc Ghế Được Kéo Ra

dọn phòng chữa lành - Căn Phòng Nhỏ Của Mình – Chặng 11: Chiếc Ghế Được Kéo Ra

dọn phòng chữa lành sáng nay không bắt đầu bằng tủ quần áo.

Nó bắt đầu bằng chiếc ghế.

Chiếc ghế gỗ cạnh bàn đã biến thành một cái móc treo không có hình dạng. Áo khoác cũ, khăn tắm khô một nửa, chiếc quần vải màu be, một túi vải đựng sách. Tất cả chồng lên nhau đến mức Mộc không còn nhớ mặt ghế màu gì.

8:12. Nắng chạm vào chân ghế, dừng lại ở lớp bụi mỏng dưới sàn.

Dọn phòng chữa lành từ một chiếc ghế

Mộc đứng trước ghế, tay cầm cốc nước.

Cô đã định đi pha cà phê. Nhưng khi xoay người, đầu gối cô chạm vào túi vải. Hai cuốn sách trượt ra, rơi xuống sàn. Tiếng bìa sách đập vào gạch làm cô khựng lại.

Căn phòng không trách cô. Nó chỉ chật đi từng chút, mỗi ngày một món.

Mộc đặt cốc xuống bàn. Lần này cốc có chỗ đứng, nhờ khoảng trống hôm qua cô đã lau. Cô nhìn chiếc ghế thêm vài giây rồi kéo nó ra khỏi góc tường.

Chân ghế rít lên. Âm thanh ngắn, khô, làm cô nhớ phòng trọ đầu tiên, nơi mỗi lần kéo ghế là phòng bên cạnh gõ vào tường. Khi ấy, Mộc thường nhấc cả ghế lên để không gây tiếng động, như thể sự có mặt của mình cũng cần đi nhẹ.

Bây giờ không ai gõ tường.

dọn phòng chữa lành không làm cô thành người gọn gàng ngay. Nó chỉ đặt câu hỏi rất nhỏ: món nào đang ở sai chỗ lâu quá rồi?

Khi lối đi trong phòng rộng hơn một chút

Cô lấy khăn tắm trước. Khăn đã khô nhưng còn mùi ẩm ở mép. Mộc mang ra ban công, phơi lại trên dây. Kẹp nhựa màu đỏ kêu tách một tiếng khi cô bấm vào.

Áo khoác cũ nằm dưới khăn.

Cô phủi tay áo. Một tờ vé xe buýt rơi ra từ túi. Mực trên vé nhòe gần hết, chỉ còn thấy số 17. Mộc nhớ một chiều mưa, cô mặc chiếc áo này đi phỏng vấn lần thứ hai. Cổ áo ướt. Cô ngồi trên xe buýt, giữ điện thoại bằng hai tay để không mở email báo trượt lần trước.

Chiếc áo không có lỗi gì. Nó chỉ nặng hơn những gì một chiếc ghế nên giữ.

Mộc gấp áo lại. Không hoàn hảo. Một bên tay áo thừa ra ngoài. Cô sửa một lần rồi thôi, đặt nó vào ngăn dưới tủ.

Cô mở một trang của American Psychological Association về căng thẳng. Đoạn đầu nói những việc nhỏ có thể giúp mình cảm thấy có phần kiểm soát hơn. Mộc không đọc tiếp. Cô quay lại với chiếc quần vải màu be.

Chiếc quần sạch. Chỉ bị vứt lên ghế sau một ngày cô quá mệt để treo lên.

Cô treo nó vào móc.

Túi vải cuối cùng còn lại. Trong túi có hai cuốn sách, một gói khăn giấy đã mở, và một viên kẹo bạc hà dính vào đáy túi. Mộc bỏ viên kẹo đi, xếp sách lên kệ thấp.

8:34.

Mặt ghế hiện ra. Gỗ có một vết lõm nhỏ ở mép trước. Cô dùng khăn lau qua. Bụi bám vào khăn thành những vệt xám rời rạc.

Phòng vẫn chưa gọn. Giỏ đồ giặt đầy. Dây sạc nằm dưới chân bàn. Cửa kính còn vệt tay.

Nhưng từ giường đến cửa sổ đã có một lối đi không phải nghiêng người.

Mộc kéo ghế vào bàn. Lần này cô nhấc nhẹ hai chân trước lên để nó không rít trên sàn.

Cô ngồi xuống.

Chiếc ghế đỡ đúng trọng lượng của cô, không thêm áo, không thêm túi, không thêm những ngày chưa kịp cất.

dọn phòng chữa lành ở lại như vậy: một mặt ghế trống, một lối đi rộng hơn nửa bước chân, và cốc nước nằm trong tầm tay.


moc.nkby