Duyên nợ đời người và ánh trăng bên khung cửa sổ

Duyên nợ đời người

Sự sắp đặt của duyên nợ đời người

Đêm đó trăng rất sáng. Chị gánh nước từ dưới giếng lên làng. Cảm giác như chị múc cả ánh trăng mang đi. Con đường làng ngày ấy chẳng mấy nhà có điện. Chỉ có ánh đèn dầu lập lòe nơi cửa sổ. Chị đã quen gánh nước đêm như thế từ nhỏ.

Chị chỉ ước được sống mãi như vậy. Sáng đi đập lúa, chiều hái sen, tối về vá áo. Chị chưa từng nghĩ đến chuyện lấy chồng. Nhưng duyên nợ đời người thường đến bất ngờ. Một buổi trưa, chị nghe má bàn chuyện hôn sự trong nhà. Có người để mắt tới chị. Họ muốn nhờ bà mai qua thưa chuyện. Chị lặng lẽ đi đong gạo. Chị không muốn ai đưa mình đi đâu hết.

Khi duyên nợ bắt đầu từ những điều không ưng mắt

Ba má đã quyết thì chị phải theo. Thời đó, phận con gái như tấm vải lụa. Rơi vào tay ai thì thành hình hài đó. Chị thấy lòng không ưng nhưng chẳng biết làm sao. Đêm nằm trở mình, ánh trăng ngoài hiên cũng nhòe đi.

Lần đầu gặp anh ở chợ, chị thấy chẳng vừa mắt chút nào. Anh mặc áo trắng, tay cầm lẵng mía đứng cùng bạn. Khi thấy chị, anh chạy theo đưa mía. Chị thầm nghĩ gã trai này thật vô duyên. Vậy mà đó lại là khởi đầu cho một duyên nợ đời người sâu đậm. Ngày cưới, chị thấy mình lạc lõng giữa tiếng pháo. Nhưng rồi, một bàn tay nắm chặt lấy tay chị. Anh nhìn chị với ánh mắt lấp lánh hạnh phúc.

Tìm thấy bình yên trong duyên nợ đời người

Nhiều năm trôi qua, cuộc sống của chị vẫn là gánh nước, vá áo. Nhưng nay chị đã sống một cuộc đời rất khác. Ngôi nhà nhỏ rộn ràng tiếng cười trẻ thơ. Bờ vai anh trở nên vững chãi. Anh kiệu lũ nhỏ trên vai đi ngắm sao trời. Chị ngồi bên cửa sổ, sợi chỉ đỏ đưa lên hạ xuống.

Nhiều năm sau, chị đã là một bà lão. Anh giờ đã hóa thành cơn mưa rào mùa hạ. Chị ngồi nhìn hàng mía tím trước sân. Chị mỉm cười nhớ về một đời đã qua. Chị hiểu rằng, duyên nợ đời người là điều kỳ diệu nhất. Dù có được chọn lại, chị vẫn sẽ chọn gặp anh. Chị sẽ vẫn chọn cuộc đời này, dẫu mọi thứ có đổi thay.

“Hạnh phúc không phải là không có lựa chọn, mà là sau tất cả, ta vẫn chọn người ấy để cùng già đi.”