Những Đêm Không Ngủ – Chặng 39: Mép Rèm Sáng Lúc Bốn Giờ
Mất ngủ vì lo âu, An nhìn mép rèm sáng lúc bốn giờ và thử để điện thoại nằm yên trên ghế thêm một đêm.

Mất ngủ vì lo âu, An nhìn mép rèm sáng lúc bốn giờ và thử để điện thoại nằm yên trên ghế thêm một đêm.

Không ngủ được vì lo âu, An ngồi cạnh chiếc khăn ướt trên thành ghế và tập để một việc chưa khô sang sáng mai.

Không ngủ được, An hé cửa nhìn ánh đèn hành lang và tập để một việc nhỏ dang dở đến sáng mai.

Mất ngủ vì lo âu, An bước ra bếp lúc ba giờ mười hai và học cách tắt điện thoại trước khi quay về giường.

Không ngủ được vì lo âu, An ngồi dậy chỉnh mép rèm, ghi lại một việc cần làm và để căn phòng tối vừa đủ.

Không ngủ được vì lo âu, An nghe tiếng thang máy lúc ba giờ, gập lại tờ hóa đơn và thôi kiểm tra điện thoại thêm một lần.

Không ngủ được vì lo âu, An ngồi nhìn cốc nước bên mép bàn, lau một vòng nước nhỏ và ghi lại việc có thể làm lúc sáng.

Không ngủ được vì lo âu, An nghe tiếng thang máy lúc 3:12, đặt tay lên tay nắm cửa rồi lùi lại một bước.

Không ngủ được vì lo âu, An đặt ly nước lên bậu cửa lúc 2:48 và học cách để một âm thanh đi qua phòng.

Mất ngủ vì lo âu, An pha một cốc sữa lúc 3:12 và nhận ra tiếng thìa nhỏ cũng đủ làm mình khựng lại.

Không ngủ được, An đọc một dòng tin nhắn công việc lúc 2:58 rồi học cách đặt điện thoại xa khỏi gối thêm một gang tay.

Không ngủ được, An nghe tiếng thang máy dừng ở tầng 9 lúc 3:11 rồi học cách không kiểm tra hành lang thêm một lần nữa.