truyện chữa lành về chiếc muỗng - Truyện chữa lành về chiếc muỗng nằm trong ngăn kéo

Truyện chữa lành về chiếc muỗng nằm trong ngăn kéo

Truyện chữa lành về chiếc muỗng bắt đầu lúc 6:17, khi Hân kéo ngăn bếp để tìm dao gọt trái cây. Ngăn kéo kẹt ở một đoạn giữa. Cô phải đặt tay lên mép gỗ, kéo thêm lần nữa. Một tiếng kim loại nhỏ va vào thành ngăn.

Chiếc muỗng inox nằm lệch dưới lớp đũa, cán mỏng hơn những chiếc còn lại. Trên lòng muỗng có một vệt xước chạy ngang, mờ như sợi tóc. Hân nhận ra nó ngay, dù đã nhiều tháng không nhìn thấy.

Đó là chiếc muỗng ba từng dùng để khuấy ly sữa nóng cho cô hồi nhỏ. Không phải chiếc đẹp nhất trong nhà. Chỉ là chiếc hay xuất hiện trên bàn vào những sáng cô bị sốt, cạnh viên thuốc trắng và cái khăn ướt vắt trên thành chậu.

Truyện chữa lành về chiếc muỗng và tiếng động trong ngăn kéo

6:22. Hân không lấy dao nữa. Cô đặt chiếc muỗng lên mặt bàn. Ánh sáng từ cửa sổ chạm vào vệt xước, làm nó sáng lên một chút rồi tắt khi mây đi qua. Căn bếp còn mùi cơm nguội và nước rửa chén.

Cô từng tránh dùng chiếc muỗng này sau ngày ba rời nhà. Mỗi lần nhìn thấy nó, cổ họng cô lại khô. Không có cảnh lớn nào trở về. Chỉ có tiếng thìa chạm vào thành ly, tiếng dép ba kéo trên nền gạch, và câu “ăn thêm chút đi” nói rất thấp.

Hân mở vòi nước. Nước chảy qua lòng muỗng, gom thành một vệt sáng. Cô chà rất nhẹ bằng đầu ngón tay, như sợ làm mất luôn dấu xước. Cổ tay cô cứng. Vai nâng sát tai. Khi nhận ra điều đó, cô hạ vai xuống, nhưng chỉ được một chút.

Khi chữa lành tâm hồn đi qua một vật dụng rất nhỏ

Hân đọc một đoạn ngắn về việc ký ức mất mát có thể trở về qua đồ vật và mùi quen. Cô không đọc hết. Điện thoại được đặt úp xuống bên cạnh lọ muối.

Cô lấy một chiếc ly thủy tinh, rót nước ấm. Chiếc muỗng chạm vào thành ly tạo một tiếng “keng” rất mảnh. Tiếng ấy làm Hân khựng lại. Bàn tay cô giữ cán muỗng lâu hơn cần thiết. Nước trong ly xoay thành vòng nhỏ rồi đứng yên.

Mẹ đi vào bếp, tay còn cầm khăn lau mặt. Bà nhìn chiếc muỗng, rồi nhìn Hân. Không ai hỏi gì ngay. Mẹ mở nồi cơm, hơi nóng bốc lên. Hân nghe tiếng nắp nồi đặt xuống kệ, tiếng chén sứ chạm nhau, tiếng buổi sáng trở lại từng việc nhỏ.

Đặt chiếc muỗng ra ngoài thay vì giấu xuống đáy ngăn

6:41. Hân lấy hộp đựng muỗng mới rửa, định đặt chiếc muỗng vào cùng những chiếc khác. Nhưng tay cô dừng lại. Nếu đặt vào đó, nó sẽ lại trôi xuống dưới, lại biến mất giữa những vật giống nhau.

Cô kéo một chiếc khăn nhỏ màu xanh đặt lên mặt bàn. Chiếc khăn có góc bị sờn. Hân đặt muỗng lên đó, ngay cạnh chén nước mắm chưa pha. Không trang trọng. Không như giữ một di vật. Chỉ là đặt nó ở nơi mắt có thể nhìn thấy mà không cần lục tìm.

Mẹ múc cơm nguội ra chảo. “Còn dùng được mà,” bà nói. Hân gật đầu. Câu trả lời nằm trong động tác cô lấy chiếc muỗng khuấy trứng. Lòng muỗng chạm vào thành bát, đều và chậm. Không có gì vỡ thêm.

Một bữa sáng nhỏ cho ký ức cũ

Khi trứng chín, Hân đặt chiếc muỗng cạnh đĩa cơm rang. Cô không chọn đôi đũa như mọi hôm. Muỗng hơi nóng khi chạm vào môi. Vị cơm có hành lá, tiêu, và chút mặn ở miếng đầu tiên.

6:58. Mẹ ngồi đối diện. Hai người ăn gần hết nửa đĩa mới nói chuyện về trời sắp mưa. Câu chuyện bình thường ấy làm căn bếp bớt chật. Hân nhìn chiếc muỗng nằm trên đĩa, dính vài hạt cơm ở rìa. Nó không còn ở đáy ngăn kéo. Cũng không đòi cô phải kể hết mọi chuyện.

Sau bữa sáng, Hân rửa chiếc muỗng cuối cùng. Cô lau khô bằng khăn, đặt nó vào chiếc cốc sứ cạnh bếp, chung với hai chiếc muỗng hay dùng. Cán muỗng nghiêng ra ngoài một chút.

Trước khi đi làm, cô quay lại nhìn căn bếp. Ngăn kéo đã đóng. Nhưng chiếc muỗng ở ngoài. Một vật nhỏ đổi chỗ. Trong ngực cô, có thứ cũng nhích ra khỏi góc tối, chỉ bằng độ rộng của một vệt xước.

Đọc thêm truyện chữa lành trên Nhật Ký Bình Yên.

manhhc.nkby

Similar Posts

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *