dọn phòng chữa lành bắt đầu từ chiếc áo khoác nằm trên lưng ghế suốt bốn ngày.
7:42. Mộc đứng trước bàn, tay cầm cốc nước còn một nửa. Ánh nắng lọt qua rèm, rơi thành một ô nghiêng trên mặt sàn. Chiếc áo vắt ngang ghế, một tay áo chạm gần tới bánh xe, như thể nó sắp trượt xuống nhưng chưa chịu rơi.
Trên bàn có ba chiếc kẹp tóc, một hóa đơn siêu thị và chiếc bút hết mực. Mộc nhìn qua tất cả rồi nhìn lại chiếc áo.
Dọn phòng chữa lành từ chiếc áo trên lưng ghế
dọn phòng chữa lành hôm nay không bắt đầu bằng việc thay ga hay lau cửa sổ. Nó bắt đầu bằng việc Mộc đặt cốc nước xuống đúng miếng lót, rồi kéo ghế ra khỏi bàn.
Chiếc áo có mùi nắng cũ lẫn mùi mưa. Túi áo bên phải phồng lên. Mộc thò tay vào, lấy ra một tờ vé xe buýt mềm vì bị vò. Trên vé in ngày tháng của tuần cô đã nghỉ làm hai buổi liên tiếp.
Cô nhớ buổi chiều mặc chiếc áo đó đi mua thuốc. Cửa hàng bật đèn trắng. Cô đứng trước quầy, quên mất tên loại thuốc mình cần, phải mở tin nhắn bác sĩ gửi lại. Sau đó cô về nhà, treo áo lên ghế và để nó ở đó.
7:51. Mộc gấp vé xe làm đôi. Rồi lại mở ra. Cô không giữ nó trong túi áo nữa. Cô đặt nó vào hộp giấy nhỏ trên kệ, nơi có vài thứ chưa nỡ bỏ nhưng không cần nằm trên ghế.
Gấp áo lại và trả ghế về bàn
Mộc trải áo lên giường. Cô vuốt tay từ vai áo xuống cổ tay. Vải nhăn ở khuỷu, có một chấm bẩn nhỏ gần cúc. Cô dùng khăn ẩm chấm vào đó. Vết bẩn mờ đi, không hết hẳn.
Cô gấp áo thành ba phần. Lần đầu lệch. Cô mở ra gấp lại. Không phải để thật đẹp, chỉ để nó nằm được trong ngăn tủ mà không bung ra.
Khi cất áo, Mộc thấy ngăn tủ còn chỗ cho một khoảng trống bằng bàn tay. Cô không lấp vào. Cô đóng tủ, kéo ghế về sát bàn. Bánh xe ghế kêu một tiếng nhỏ trên sàn.
Dọn phòng chữa lành không làm căn phòng đổi khác nhiều. Hóa đơn vẫn còn trên bàn. Cửa sổ vẫn có bụi ở rãnh. Nhưng lưng ghế trống. Mộc ngồi xuống, đặt khuỷu tay lên bàn, và cốc nước không còn bị chiếc áo che khuất.
Tham khảo thêm về môi trường sống và sức khỏe tinh thần tại American Psychological Association.







