chữa lành tâm hồn khi để chiếc ghế ra ngoài hiên

Chữa lành tâm hồn khi để chiếc ghế ra ngoài hiên bắt đầu sau một đêm mưa mỏng. Linh thức dậy lúc 6:12, không vì tiếng chuông báo thức. Một giọt nước rơi từ mái tôn xuống chiếc xô nhựa đặt cạnh cửa sau, đều đến mức cô tưởng mình vẫn còn nằm trong giấc ngủ cũ.

Trong phòng, chiếc ghế gỗ tựa vào mép bàn. Từ ngày chuyển về căn nhà có khu vườn nhỏ, Linh vẫn để nó ở đó. Chân ghế bên trái hơi ngắn, mỗi lần ngồi xuống đều kêu một tiếng cụt. Cô đã nhiều lần định kê thêm miếng bìa carton. Rồi quên. Hoặc đúng hơn, cô để nó lệch như vậy vì mọi thứ lệch một chút thì dễ tin hơn.

Chữa lành tâm hồn khi để chiếc ghế ra ngoài hiên buổi sáng

6:19.

Linh mở cửa sau. Không khí ẩm chạm vào mặt. Mùi đất sau mưa đi lên từ mấy chậu húng quế, trộn với mùi sắt rỉ của chiếc kệ cũ. Một con ốc sên bám ở thành chậu đất mới, vệt nhớt mỏng kéo dài qua miệng chậu. Cô đứng yên, tay vẫn nắm then cửa.

Ở góc hiên, cái khăn lau màu xám nằm vắt trên vòi nước. Hôm qua cô đã dùng nó để lau bùn bắn lên tường. Lau xong, cô quên giặt. Vệt đất khô đóng ở mép khăn thành đường nâu cứng. Linh nhìn cái khăn lâu hơn nhìn cây.

Có tiếng tin nhắn trong phòng. Một âm ngắn. Cơ thể cô phản ứng trước: vai nhấc lên, hàm cắn lại, bàn chân lùi nửa bước khỏi bậc cửa. Cô biết không phải ai cũng làm cô sợ. Nhưng âm thanh ấy vẫn kéo ra một căn phòng khác, nơi cô từng cầm điện thoại bằng hai tay, đọc một câu ngắn đến mức không có chỗ để thở.

“Em đừng làm mọi chuyện khó hơn.”

Câu đó đã qua lâu. Nhưng buổi sáng ẩm này vẫn giữ được hình dạng của nó: cái lạnh ở đầu ngón tay, ánh sáng trắng trên màn hình, chiếc ghế nhựa thấp trong căn bếp thuê, và tiếng nước sôi cạn trong ấm.

Chiếc ghế lệch và một khoảng ngồi không trốn

Linh quay vào phòng. Điện thoại nằm trên bàn, mặt ngửa. Màn hình đã tối. Cô không cầm lên ngay. Thay vào đó, cô kéo chiếc ghế gỗ ra khỏi mép bàn. Chân ghế cạ nền xi măng, để lại một tiếng dài và khô. Cô nhấc nó qua bậc cửa, đặt ngoài hiên.

Chiếc ghế chạm xuống nền gạch ướt. Nó vẫn lệch. Linh thử ngồi. Ghế lắc nhẹ. Cô đứng dậy, nhìn quanh tìm miếng kê. Không thấy carton. Chỉ có một mảnh gạch vỡ nằm cạnh chậu bạc hà, mặt gạch dính rêu ở một bên.

Cô nhặt mảnh gạch, lau qua bằng góc áo, rồi kê dưới chân ghế ngắn. Khi ngồi lại, chiếc ghế không hết lắc hẳn. Nó chỉ bớt đi. Một chút. Đủ để cô đặt hai bàn chân xuống nền mà không phải giữ thăng bằng bằng đầu gối.

Trên kệ, bình tưới màu xanh bị nứt ở tay cầm. Linh đổ nước vào. Nước rò ra thành một đường nhỏ, rơi xuống cổ tay. Cô tưới từng chậu, không theo thứ tự. Húng quế trước. Bạc hà sau. Rồi cây dương xỉ ở sát tường, nơi lá non vẫn cuộn lại như ngón tay chưa mở.

Điện thoại lại sáng trong phòng. Linh thấy ánh sáng phản lên mặt bàn qua khung cửa. Cô đặt bình tưới xuống. Không đi vào. Không úp máy. Cũng không giả vờ mình không thấy.

Khu vườn của em và tin nhắn chưa cần trả lời ngay

6:43.

Cô lau tay vào chiếc khăn xám. Vệt đất cũ dính thêm vệt nước mới. Cái khăn không sạch hơn. Nhưng nó mềm ra ở phần mép. Linh gấp nó lại, đặt lên thành chậu thay vì vắt qua vòi nước như hôm qua.

Trong phòng, điện thoại im. Linh đi vào, cầm lên. Tin nhắn là của dì Hạnh, người hàng xóm đã cho cô mấy nhánh bạc hà hồi đầu tháng.

“Sáng nay cây có bị dập không con? Mưa đêm qua to.”

Linh đọc một lần. Rồi đọc lại. Ngón cái của cô đặt trên khung trả lời. Thói quen cũ muốn viết ngay một câu gọn: “Dạ không sao.” Gọn để kết thúc. Gọn để không ai hỏi thêm. Gọn để cô không phải ở lại trong cuộc trò chuyện.

Cô nhìn ra hiên. Chiếc ghế gỗ đứng đó, hơi nghiêng, dưới chân có mảnh gạch kê lệch. Trên mặt ghế, một giọt nước vừa rơi từ mái xuống, vỡ ra thành chấm tròn.

Linh gõ: “Dạ cây còn ổn. Có mấy lá bạc hà hơi rạp xuống, lát nữa con chống lại.”

Cô dừng tay. Câu trả lời dài hơn thường lệ. Không nhiều. Chỉ thêm một mẩu việc thật. Cô gửi đi trước khi sửa nó thành câu ngắn hơn.

Một chuyển động nhỏ trên nền gạch ướt

7:02.

Dì Hạnh thả một biểu tượng mặt cười. Không hỏi thêm. Không kéo cô vào điều gì nặng. Linh đặt điện thoại lên bàn, mặt ngửa. Sau đó cô lấy kéo nhỏ, ra hiên cắt hai lá húng quế bị dập. Lưỡi kéo kêu tách. Mùi xanh bật ra rõ hơn mùi đất.

Cô mang hai chiếc lá vào bếp, đặt cạnh ly nước ấm. Không biết để làm gì. Có thể lát nữa bỏ vào bát mì. Có thể chỉ để nhìn. Điều đó không quan trọng bằng việc cô đã không ném chúng đi ngay khi thấy chúng hỏng.

Chiếc ghế ngoài hiên vẫn chưa thẳng. Mảnh gạch kê dưới chân có thể trượt nếu ai đó kéo mạnh. Linh biết vậy. Cô cũng biết chiều nay có thể mình lại né một cuộc gọi khác, lại trả lời quá ngắn, lại đóng cửa sớm hơn cần thiết.

Nhưng buổi sáng này đã có một chỗ ngồi. Có nền gạch ướt. Có chiếc khăn cũ mềm ra ở mép. Có một tin nhắn được trả lời bằng chi tiết thay vì bằng cánh cửa đóng lại.

Chữa lành tâm hồn khi để chiếc ghế ra ngoài hiên không làm Linh thành một người khác. Nó chỉ cho cô thấy chiếc ghế có thể bớt lắc nếu chịu tìm một mảnh gạch nhỏ. Và có những ngày, bớt lắc đã là đủ để ngồi thêm vài phút.

Đọc thêm mạch truyện tại Khu vườn của em, hoặc tham khảo một góc nhìn về viết nhật ký và chăm sóc tâm trí từ Verywell Mind.

manhhc.nkby

Similar Posts