không ngủ được khi tiếng máy lạnh

Không Ngủ Được Khi Tiếng Máy Lạnh Ngắt Quãng

Không ngủ được khi tiếng máy lạnh ngắt quãng bắt đầu lúc 2:08, khi An mở mắt đúng vào khoảng im giữa hai nhịp quạt. Căn phòng xanh nhạt vì ánh điện thoại sạc dưới sàn. Trên bàn, cuốn sổ úp xuống, mép giấy cong lên một chút vì hơi ẩm.

Cô nằm yên. Càng nằm yên, cổ tay càng căng. Tiếng máy lạnh chạy lại, rì rì vài phút, rồi tắt. Mỗi lần tắt, căn phòng như nín thở thay cô.

Không ngủ được khi tiếng máy lạnh cứ tắt rồi chạy

2:13.

An với tay lấy điện thoại. Màn hình sáng làm mắt cô nhói. Khung chat với chị Mai vẫn nằm trên cùng. Dòng cuối cùng của chị: “Mai em nộp giấy tờ chưa?”

An đã định trả lời từ tối. Cô gõ “rồi ạ”, nhưng chưa đúng. Gõ “mai em làm”, lại thấy giống một lời thú tội. Cuối cùng cô khóa máy. Tin nhắn không biến mất. Nó chỉ chuyển từ màn hình vào gáy.

Tiếng máy lạnh tắt lần nữa. Ngoài hành lang có tiếng ai kéo dép qua nền gạch. Rất ngắn. An đếm được ba bước rồi mất.

Khi một âm thanh nhỏ giữ cơ thể thức

2:21.

Cô ngồi dậy, kéo chăn khỏi chân. Lòng bàn chân chạm xuống sàn lạnh. Cái lạnh làm cô tỉnh hơn, nhưng cũng khiến vai hạ xuống một chút. Cô đứng lên chỉnh lại hướng gió. Cánh đảo gió kẹt ở một góc, rung nhẹ như mí mắt mỏi.

Trong bếp, An rót nửa cốc nước. Cốc thủy tinh có vệt son cũ chưa rửa sạch. Cô đưa ngón cái chà lên vệt đó. Nó mờ đi, không hết hẳn.

Cô nhớ năm lớp mười hai, mỗi lần mất ngủ trước kỳ thi, ba thường nói: “Đừng nghĩ nữa là ngủ.” An đã thử không nghĩ. Càng thử, đầu càng ồn. Từ đó, cô học cách nằm im để người khác tưởng mình đã ổn.

Đêm không ngủ và một tin nhắn được viết thật hơn

2:34.

An mang cốc nước về phòng. Máy lạnh chạy lại. Cô không nằm xuống ngay. Cô mở sổ, lật đến trang trắng, viết một dòng: “Mình chưa nộp vì sợ bị hỏi thêm.”

Dòng chữ nghiêng xuống ở cuối câu. An nhìn nó lâu hơn bình thường. Cô không gạch đi.

Điện thoại mở lại khung chat. Cô gõ: “Mai em mới nộp. Em bị kẹt ở phần giấy xác nhận, sáng em gọi hỏi rồi báo chị.”

Ngón tay cô dừng trên nút gửi. Tiếng máy lạnh tắt. Căn phòng im. Lần này, cô nghe cả tiếng nước trong ống tường, tiếng áo ngủ cọ vào khuỷu tay, tiếng mình nuốt khan.

Cô bấm gửi.

Một khoảng im không còn dùng để tự phạt

2:47.

Không có tin trả lời ngay. An đặt điện thoại ngửa trên bàn. Cô kéo ghế ra khỏi mép tường để tiếng gỗ không cạ vào ổ điện. Động tác nhỏ đó làm căn phòng bớt chật.

Cô nằm xuống. Máy lạnh chạy rồi tắt, vẫn y như cũ. Nhưng mỗi lần âm thanh ngưng, An không vội lấp nó bằng một câu tự mắng. Cô đặt bàn tay lên cổ tay còn căng và đếm ba nhịp thở.

3:02, chị Mai nhắn: “Ừ, hỏi xong gửi chị xem.”

An đọc một lần. Không trả lời thêm. Cô úp cuốn sổ lại, nhưng để cây bút nằm phía trên. Không ngủ được khi tiếng máy lạnh vẫn là một đêm khó. Chỉ khác là có một việc đã được nói đúng kích thước của nó. Có thể đọc tiếp ở Những Đêm Không Ngủ, hoặc xem thêm về mối liên hệ giữa lo âu và giấc ngủ tại Sleep Foundation.

an.nkby

Similar Posts

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *