Tin nhắn chưa gửi và tha thứ – minh họa cho series Những Tin Nhắn Chưa Gửi chặng 36

Tin Nhắn Chưa Gửi Và Tha Thứ – Những Tin Nhắn Chưa Gửi Chặng 36

Tối thứ Hai.

Linh mở khung chat lúc 9:12 tối. Tên người đó hiện ra như mọi khi — ảnh đại diện nhỏ, trạng thái “hoạt động 2 giờ trước”.

Tin nhắn chưa gửi và tha thứ — Linh đã nghĩ về hai thứ này nhiều đến mức chúng gần như mất nghĩa. Nhưng đêm nay, ngồi trước màn hình, Linh nhận ra mình không còn gõ vì sợ. Mình gõ vì… chỉ muốn gõ thôi.


Linh bắt đầu:

“Hôm nay mình gặp cái quán đó lại rồi. Cái quán góc phố mình hay ngồi hồi—”

Dừng.

Nhìn lại dòng chữ.

Xóa.


Không phải vì run tay. Không phải vì hối hận đã gõ. Chỉ là — đọc lại xong, Linh thấy không cần gửi nữa.

Đó là lần đầu tiên Linh xóa một tin nhắn mà không thấy gì sụp xuống bên trong.


Trước đây xóa là như thế nào

Linh nhớ những lần trước. Gõ xong rồi xóa — nhưng cái xóa đó nặng lắm. Như thể mình vừa nuốt ngược một thứ gì vào bụng. Tay còn run. Điện thoại để xuống rồi lại cầm lên. Nằm nhìn trần nhà.

Rồi sáng hôm sau thức dậy, mở lại khung chat, đọc lại cái mình đã gõ — không còn ở đó nữa. Chỉ còn cái khoảng trắng.

Khoảng trắng đó hồi đó nặng hơn cả tin nhắn.


9:34 tối.

Linh gõ lại, chậm hơn:

“Mình ổn hơn rồi. Không biết có phải nói với bạn không. Nhưng mình muốn bạn biết.”

Nhìn vào dòng chữ đó lâu hơn lần trước.

Rồi xóa.

Lần này xóa xong, Linh đặt điện thoại xuống bàn — ngửa lên. Màn hình tắt sau vài giây. Phòng tối trở lại.


Tin nhắn chưa gửi và tha thứ — không phải là gửi đi

Có người hay hỏi: “Sao không gửi luôn đi cho xong?”

Linh đã từng tự hỏi điều tương tự. Nhưng dần dần Linh hiểu — gửi không phải lúc nào cũng là kết thúc. Đôi khi gửi chỉ là mở thêm một cánh cửa khác. Và Linh không chắc mình muốn mở cánh cửa đó.

Không gửi cũng không phải là trốn. Không phải là sợ.

Đôi khi không gửi là vì mình đã nói xong với chính mình rồi — và đó là điều quan trọng hơn.


9:51 tối.

Linh nhìn lên trần. Tiếng máy lạnh chạy đều. Ngoài cửa sổ, đèn đường vàng nhạt chiếu lên mảng tường góc phòng.

Tin nhắn không gửi. Nhưng Linh không thấy mình đang giữ lại một thứ gì nữa.

Nó giống như — viết một lá thư, gấp lại, không gửi — không phải vì sợ, mà vì đã nói xong rồi. Cái cần nói đã được nói. Chỉ là người nghe là chính mình.


Điện thoại vẫn nằm ngửa trên bàn.

Màn hình tối.

Linh không cầm lên thêm lần nào tối hôm đó nữa.

Không phải vì quyết tâm. Chỉ là không cần.


Những tin nhắn chưa gửi đôi khi dạy mình nhiều hơn những gì đã gửi đi. Đọc thêm tại series Những Tin Nhắn Chưa Gửi.

la.nkby

Similar Posts

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *