Những Tin Nhắn Chưa Gửi – Chặng 43: Dòng Tin Trong Ô Tìm Kiếm
Tin nhắn chưa gửi trong ô tìm kiếm hiện lên lúc 22:08, khi La mở ứng dụng chat để tìm lại một tấm hình hóa đơn cũ.
Ngón tay cô chạm vào thanh tìm kiếm. Bàn phím bật lên. Trước khi nghĩ kịp, cô đã gõ chữ cái đầu tên anh.
Danh sách kết quả tụt xuống. Ảnh đại diện cũ nằm ở dòng thứ ba, vẫn là bức chụp nghiêng trong quán cà phê có cửa kính. Không có tin nhắn mới. Chỉ có ngày tháng cũ, xếp gọn như chưa từng làm ai thức quá nửa đêm.
La để điện thoại trên bàn. Mặt kính phản lại bóng đèn bếp thành một vòng tròn nhạt.
Tin nhắn chưa gửi trong ô tìm kiếm và ngón tay đứng lại
22:13. Cô kéo ghế ngồi xuống. Chân ghế cọ nền gạch một tiếng ngắn. Trong bồn rửa còn một chiếc muỗng chưa rửa, dính vệt nước canh màu vàng ở lòng muỗng.
La không mở cuộc trò chuyện. Cô chỉ nhìn dòng tên trong ô tìm kiếm. Bốn chữ nằm cạnh con trỏ nhấp nháy. Mỗi lần con trỏ biến mất rồi hiện lại, ngực cô khẽ co.
Cô nhớ một tối mưa, mình cũng gõ tên anh ở ô tìm kiếm sau khi đã xóa đoạn chat khỏi màn hình chính. Khi đó, cô nghĩ nếu không thấy cuộc trò chuyện, mọi thứ sẽ nhẹ hơn. Nhưng ngón tay vẫn biết đường quay lại, như tự đi qua một hành lang quen.
Đêm nay, ngoài cửa sổ không mưa. Chỉ có tiếng xe giao hàng dừng dưới hẻm, rồi đi.
Ô tìm kiếm và thói quen mở lại điều đã cất
La chạm vào chữ cuối cùng trong tên anh. Bàn phím rung rất nhẹ. Cô định xóa hết. Nhưng khi giữ phím xóa, chỉ một chữ biến mất.
Tên anh thiếu một chữ, trở thành một âm lạ. Danh sách kết quả đổi khác. Ảnh đại diện cũ biến mất khỏi dòng thứ ba. Thay vào đó là nhóm chat công ty, một file PDF, và cuộc trò chuyện với em họ.
Cô nhìn khoảng trống nơi ảnh ấy vừa rời đi.
Không có tiếng gì lớn. Không có cảnh cửa đóng. Chỉ là một kết quả tìm kiếm không còn hiện ra vì cô đã xóa bớt một chữ.
Trên trang American Psychological Association, La từng lưu một đoạn về việc cơ thể hay quay lại tín hiệu quen khi căng thẳng. Tối nay, câu ấy nằm im trong đầu. Nó không bảo cô mạnh mẽ. Nó chỉ giúp cô gọi đúng việc đang làm: tìm một dấu hiệu cũ để bớt trống tay.
Tin nhắn chưa gửi trong ô tìm kiếm khi không mở khung chat
22:26. La đứng dậy rửa chiếc muỗng. Nước chảy qua lòng muỗng, kéo vệt vàng xuống lỗ thoát. Cô rửa lâu hơn cần thiết. Ngón cái miết quanh mép inox cho đến khi muỗng phát ra tiếng kin kít nhỏ.
Điện thoại vẫn sáng trên bàn. Con trỏ trong ô tìm kiếm tiếp tục nhấp nháy.
Cô lau tay vào khăn. Khăn hơi ẩm, có mùi xà phòng cũ. Khi quay lại, cô không cầm điện thoại ngay. Cô lấy cuốn sổ mỏng trong ngăn kéo, mở trang có kẹp một tờ biên lai.
Trên đầu trang, cô viết: “Hôm nay mình tìm hóa đơn.”
Dòng chữ buồn cười vì quá thật. Cô nhìn nó một lúc. Rồi viết thêm: “Không phải tìm anh.”
Câu thứ hai làm cổ họng cô nghẹn. Cô đặt bút xuống trước khi nó biến thành một lá thư dài.
Một chữ được xóa trước khi thành tin nhắn
22:39. La quay lại ứng dụng chat. Cô bấm vào dấu x ở cuối ô tìm kiếm. Toàn bộ chữ biến mất. Màn hình trở về danh sách trò chuyện gần đây.
Cô tìm hóa đơn bằng tên cửa hàng. Kết quả hiện ra ở cuộc trò chuyện với chị đồng nghiệp. Tấm hình hóa đơn nằm giữa hai tin nhắn về giờ họp. Cô tải lại ảnh, gửi vào email của mình.
Sau khi xong, La vẫn giữ điện thoại trong tay. Cô có thể gõ lại tên anh. Không ai biết. Không có luật nào cấm một ô tìm kiếm mở ra lúc 22:43.
Cô tắt màn hình.
Điện thoại đen lại. Trên mặt kính còn dấu vân tay mờ ở vị trí bàn phím. La lấy khăn lau kính, lau đúng một đường ngang. Dấu không sạch hết, nhưng nhạt hơn.
Tin nhắn chưa gửi trong ô tìm kiếm không có người nhận. Nó chỉ có một chữ bị xóa, một chiếc muỗng đã rửa, và một tấm hóa đơn được gửi đúng nơi cần gửi.
22:51. La đặt điện thoại lên kệ bếp, cách tay cô một khoảng. Cô tắt đèn bếp. Trong bóng tối, màn hình không sáng lại.
la.nkby







