Căn Phòng Nhỏ Của Mình – Chặng 8: Chiếc Áo Trên Lưng Ghế
Sáng nay, căn phòng có mùi vải ẩm. Chiếc áo khoác nâu vẫn treo trên lưng ghế, tay áo chạm xuống sàn như một người ngủ quên. Linh đứng ở cửa, nhìn nó ba phút trước khi bước vào.
Cô đã nói sẽ dọn phòng chữa lành từ Chủ nhật trước. Rồi thứ Hai. Rồi thêm một tối mưa, khi túi rác được buộc lại nhưng vẫn nằm cạnh chân bàn.
dọn phòng chữa lành bắt đầu từ một chiếc áo
Ánh nắng cắt qua cửa sổ, đậu lên mặt bàn gỗ. Trên đó có một hóa đơn siêu thị, hai kẹp tóc, và chiếc cốc còn vệt trà ở đáy. Linh chạm vào cốc trước. Men sứ lạnh làm cô nhớ căn phòng trọ đầu tiên, nơi mỗi lần mẹ gọi, cô đều xoay cốc trong tay và nói “con ổn” quá nhanh.
Cô không mở nhạc. Không đặt mục tiêu một tiếng. Chỉ nhấc chiếc áo khỏi ghế.
Bụi rơi ra rất ít. Ít đến mức cô hơi xấu hổ vì đã tránh nó lâu như vậy.
Dọn phòng chữa lành không cần bắt đầu thật lớn
Linh phủi vai áo, treo lên móc sau cửa. Cái ghế hiện ra nguyên hình: mặt gỗ có một vết xước dài bằng ngón tay út. Cô kéo ghế vào sát bàn. Tiếng chân ghế cọ sàn nghe gắt, nhưng căn phòng bỗng có một đường đi rõ hơn.
9:26. Cô nhặt hóa đơn bỏ vào thùng rác. Hai kẹp tóc vào chiếc hộp thiếc. Cốc đem ra bồn rửa. Ba việc nhỏ. Không việc nào làm cô thành người khác.
Khi quay lại, Linh mở hé cửa sổ. Gió lùa vào, làm tay áo sau cửa đung đưa một chút.
Cô ngồi xuống chiếc ghế vừa trống. Lần đầu trong nhiều ngày, lưng ghế chạm đúng vào lưng cô, không bị một lớp vải cũ chen giữa.
Nếu anh muốn đọc thêm về tác động của không gian sống lên tinh thần, có thể xem bài tổng quan từ American Psychological Association.



