Những Tin Nhắn Chưa Gửi – Chặng 11: Dấu Ba Chấm Rồi Tắt

tin nhắn chưa gửi - Những Tin Nhắn Chưa Gửi – Chặng 11: Dấu Ba Chấm Rồi Tắt

tin nhắn chưa gửi nằm trong ghi chú lúc 10:18 tối, ngay dưới dòng ngày tháng.

“Anh có còn giữ cái móc khóa hình cá voi không?”

La đọc câu đó ba lần. Màn hình điện thoại phản lại bóng đèn trần thành một đốm trắng trên chữ “cá”.

Trong khung chat cũ, dấu ba chấm vừa hiện lên rồi tắt.

Tin nhắn chưa gửi và dấu ba chấm

Hai tuần rồi họ không nói chuyện.

Không phải im lặng lớn. Không có một câu chia tay rõ ràng, không có đồ đạc trả lại trong túi giấy, không có cảnh đứng dưới mưa. Chỉ là những câu trả lời ngắn dần, những lần hẹn bị dời, rồi một tối La thấy mình không biết nên hỏi gì nữa.

Hôm nay, cô dọn ngăn nhỏ trong túi xách và tìm thấy móc khóa đôi còn lại. Con cá voi bằng nhựa xanh bị trầy ở bụng. Vòng sắt đã xỉn màu.

Cô đặt nó cạnh điện thoại. Nó nằm nghiêng, như đang mắc cạn trên mặt bàn.

tin nhắn chưa gửi không hỏi về cái móc khóa. Nó hỏi về chỗ của cô trong trí nhớ người kia. Nhưng câu thật thì quá to, nên cô gói nó vào một vật nhỏ.

Dấu ba chấm lại hiện.

La nín thở. Ngón tay cô đặt lên cạnh máy, móng tay cọ vào ốp lưng đã bong một góc.

Rồi dấu ba chấm tắt.

Không có tin nhắn nào đến.

Khi khung chat không phải nơi duy nhất để đặt một câu hỏi

La đứng dậy rót nước. Trong bếp, bóng cô đổ lên tủ lạnh. Cốc thủy tinh có một vệt mờ ở đáy, chắc từ lần rửa trước chưa sạch.

Cô nhớ lần mua hai chiếc móc khóa ở một cửa hàng nhỏ gần rạp phim. Hôm đó mưa vừa tạnh. Người kia cầm con cá voi lên, nói: “Nhìn mặt nó giống em lúc đói.” La đã cười, đánh nhẹ vào tay anh, rồi tự chọn con bị trầy ít hơn cho mình.

Bây giờ con cá voi trầy nhiều hơn nằm trên bàn. Cái còn lại có thể ở đâu đó. Có thể đã mất.

La mở một bài của Psychology Today về những khoảng ngắt trong quan hệ. Cô đọc được vài dòng rồi tắt. Cô không muốn biến đêm nay thành bài học.

Cô quay lại bàn, mở ghi chú.

Dưới câu hỏi về móc khóa, cô viết thêm: “Mình muốn biết mình có bị cất đi như một món đồ nhỏ không.”

Câu đó làm cổ họng cô khô. Cô uống một ngụm nước. Nước lạnh chạm vào răng cửa, hơi buốt.

Khung chat vẫn mở. Không có dấu ba chấm.

La chọn toàn bộ câu hỏi trong ghi chú. Cô không xóa. Cô chỉ kéo nó xuống cuối trang, dưới một dòng gạch ngang.

Rồi cô gõ vào khung chat: “Em tìm thấy móc khóa cá voi hôm trước. Em để vào hộp đồ cũ.”

Cô nhìn câu đó.

Nó không đòi một câu trả lời. Không thử đo lòng người kia. Không giả vờ vô tình hỏi chuyện.

Cô chưa bấm gửi.

10:31.

La đặt điện thoại xuống, đi rửa cái cốc có vệt mờ. Miếng bọt biển mềm trong tay. Xà phòng phủ lên đáy cốc, che mất vệt cũ một lúc rồi trôi đi.

Khi quay lại, màn hình đã tự tắt.

Cô mở lên. Dòng chữ vẫn còn trong khung soạn. Một tin nhắn chưa gửi khác nằm yên ở cuối ghi chú.

La bấm gửi câu ngắn.

Không có dấu ba chấm trở lại ngay. Cô không ngồi chờ nó.

Cô cầm con cá voi nhựa, bỏ vào hộp thiếc trên kệ. Nắp hộp khép lại bằng một tiếng cạch nhỏ. Không dứt khoát. Chỉ đủ để bàn trống thêm một khoảng bằng lòng bàn tay.


la.nkby