tin nhắn chưa gửi cho người cũ - Những Tin Nhắn Chưa Gửi – Chặng 16: Ảnh Đại Diện Đổi Màu Sau 11:18

Những Tin Nhắn Chưa Gửi – Chặng 16: Ảnh Đại Diện Đổi Màu Sau 11:18

tin nhắn chưa gửi cho người cũ nằm trong điện thoại Lam từ sáng, đến 11:18 thì bỗng trở nên nặng hơn chỉ vì một tấm ảnh đại diện vừa đổi.

Cô đang ngồi ở bàn ăn, trước mặt là nửa hộp cơm trưa và cốc trà chưa uống hết. Màn hình điện thoại sáng lên khi ứng dụng nhắn tin tự làm mới.

Ảnh đại diện của anh đổi từ nền tối sang một tấm chụp ngoài trời. Có nắng. Có vai áo người khác cắt vào mép hình.

Tin nhắn chưa gửi cho người cũ sau một lần đổi ảnh

tin nhắn chưa gửi cho người cũ của Lam vẫn là câu cô gõ từ tối qua: “Dạo này anh ổn không?”

Chỉ sáu chữ. Không trách móc. Không gợi chuyện cũ. Nhưng vì nó quá gọn, cô càng biết mình đã dồn vào đó nhiều thứ không nằm trên màn hình.

Lam đặt đũa xuống. Một hạt cơm dính ở đầu đũa rơi lại vào nắp hộp nhựa. Cô nhìn tấm ảnh đại diện mới thêm vài giây, như thể nếu nhìn đủ lâu thì sẽ hiểu được đoạn đời phía sau cái khung vuông đó.

Trước đây, cô thường làm vậy. Một thay đổi nhỏ trên mạng cũng đủ kéo cả buổi trưa của cô lệch khỏi quỹ đạo. Cô sẽ mở lại album cũ. Xem lại tin nhắn cũ. Rồi sửa câu đang gõ thành mềm hơn, vui hơn, ít lộ ra hơn.

Hôm nay, chiếc khăn giấy đặt dưới cốc trà đã thấm một vòng nước mỏng. Lam kéo nó ra, gấp đôi lại cho mép khô nằm lên trên. Động tác chậm và đều, như thể hai bàn tay cô biết trước phải làm gì để không lao trở lại màn hình ngay.

Tin nhắn chưa gửi vẫn nằm ở ô chat đóng kín

Cô mở khung chat. Câu tin nhắn chưa gửi cho người cũ vẫn ở đó. Con trỏ nhấp nháy sau chữ cuối cùng.

Lam đọc lại một lần. Rồi đọc thêm lần nữa.

Không có chữ nào sai. Chỉ là nó không còn cần được gửi đi để cô biết mình vẫn nhớ.

Cô bấm giữ ô nhập. Chọn “lưu vào ghi chú”. Ứng dụng hiện lên một thông báo nhỏ rồi biến mất.

Khung chat trống đi.

Lam không thấy nhẹ ngay. Trái lại, khoảng trống đó làm tay cô lạnh đi một chút. Cô kéo cốc trà lại gần, uống một ngụm. Trà đã nguội, còn lại vị nhài rất mảnh ở cuối cổ họng.

11:22.

Cô khóa màn hình, úp điện thoại xuống bàn. Nửa hộp cơm vẫn ở đó. Ngoài cửa sổ bếp, dây phơi của căn hộ đối diện đang treo hai chiếc áo sơ mi trắng, một tay áo lật trái theo gió.

Lam cầm đũa lên ăn tiếp. Chậm hơn lúc đầu, nhưng không cần nhìn lại điện thoại sau mỗi hai miếng như những lần trước.

Điều cô giữ lại không còn là cơ hội bắt đầu lại câu chuyện. Chỉ là một câu đã từng muốn gửi, giờ được cất sang chỗ khác để nó thôi đứng giữa giờ nghỉ trưa của mình.

Xem thêm về việc buông bỏ kiểu gắn bó cũ tại Psychology Today.


la.nkby

Similar Posts