Tác giả: Hoàng Mạnh
Bài nổi bật
Tất cả bài viết

Mình ổn: Chiếc Cốc Không Được Rửa
Mình ổn là câu Linh lặp lại trong căn bếp nhỏ, cho đến khi chiếc cốc không được rửa khiến em nhìn thấy cách mình vẫn né tránh cảm xúc.

Nhật ký cảm xúc: Viết để không chạy khỏi cảm xúc
Viết để không chạy khỏi cảm xúc là một bài Nhật ký cảm xúc chậm, đi qua chiếc bàn, mốc giờ và những dòng chữ đủ nhỏ để ở lại với mình.

Truyện chữa lành về ký ức cũ trong ngăn kéo
Truyện chữa lành về ký ức cũ trong ngăn kéo, kể về một buổi dọn bàn khi tấm vé xe cũ làm người ta học cách đặt quá khứ xuống nhẹ hơn.

Căn Phòng Nhỏ Của Mình – Chặng 5: Chiếc Hộp Dưới Gầm Giường
dọn phòng chữa lành bắt đầu khi Mộc kéo chiếc hộp dưới gầm giường ra, không bỏ hết ký ức, chỉ lau bụi và chọn giữ một món.

Những Đêm Không Ngủ – Chặng 5: Âm Báo Thức Lúc 5:06
truyện chữa lành về mất ngủ theo chân An trong buổi sáng 5:06, khi cô không thắng được đêm dài nhưng vẫn tự rửa mặt và viết một dòng thật nhỏ.

Những Tin Nhắn Chưa Gửi – Chặng 5: Tin Nhắn Nằm Trong Nháp
tin nhắn chưa gửi nằm trong nháp khi La tập không giải thích thêm với người cũ, chỉ rửa một chiếc bát và giữ câu thật trong ghi chú.

Tránh ở một mình: Màn Hình Sáng Trong Căn Phòng Tối
Tránh ở một mình qua câu chuyện Linh lướt điện thoại trong căn phòng tối, nơi tiếng thông báo che đi ký ức cũ và một dịch chuyển rất nhỏ bắt đầu.

Truyện chữa lành về cuộc gọi chưa dám bắt máy
Một buổi chiều muộn bên chiếc điện thoại 5:15 chiều. Chiếc điện thoại trên mặt bàn kính bỗng rung lên. Màn hình sáng bừng, hiển thị chữ “Mẹ” thật lớn. Tiếng rung rè rè lan ra mặt bàn, dội vào khoảng không gian tĩnh lặng của căn phòng trống. Truyện chữa lành về cuộc gọi…

Nhật ký cảm xúc: Sau một cuộc nói chuyện khó
Cảm giác sau những lời chưa nói hết 9:30 tối. Màn hình cuộc gọi video vừa vụt tắt. Căn phòng bỗng trở nên rộng thênh thang và trống trải đến lạ. Nhật ký cảm xúc sau một cuộc nói chuyện khó thường bắt đầu bằng sự im lặng đặc quánh này. Tôi ngồi phịch xuống…

Căn Phòng Nhỏ Của Mình — Chặng 4: Vệt bụi mờ trên bệ cửa
Sáng chủ nhật. Tia nắng đầu tiên lách qua khe rèm cửa, soi rõ những hạt bụi lơ lửng trong không khí. Chúng chuyển động nhịp nhàng như một vũ điệu im lặng. Mắt tôi dừng lại ở bệ cửa sổ, nơi một vệt bụi mờ đã phủ lên lớp sơn trắng từ lúc nào…









