Khu vườn của em: Không Phải Vậy
Khu vườn của em không phải vậy theo Vy trong một buổi chiều ở bàn làm việc, khi cô phủ nhận điều vừa bị gọi đúng tên.

Khu vườn của em không phải vậy theo Vy trong một buổi chiều ở bàn làm việc, khi cô phủ nhận điều vừa bị gọi đúng tên.

Khu vườn của em vết nứt trên tấm kính kể về một buổi sáng trong không gian kín, khi Vy không thể né mãi một ký ức cũ.

Đối diện ký ức trong một không gian kín, nơi An không thể rời đi ngay và phải nhìn thấy phản ứng rất nhỏ của mình.

Khu vườn của em kể về Linh khi tiếng kim loại ở hành lang kéo ký ức cũ trở lại, và một tin nhắn nhỏ mở ra khoảng cách an toàn.

một câu nói khiến khó chịu mở ra một buổi sáng ở khu vườn, nơi Linh học cách đứng yên trước điều mình vẫn né tránh.

Khu vườn của em mở sang ngày thứ mười, khi một người lạ xuất hiện bên luống đất ướt và lặng lẽ làm nhân vật phải nhìn lại điều mình né tránh.

Mình ổn là câu Linh lặp lại trong căn bếp nhỏ, cho đến khi chiếc cốc không được rửa khiến em nhìn thấy cách mình vẫn né tránh cảm xúc.

Tránh ở một mình qua câu chuyện Linh lướt điện thoại trong căn phòng tối, nơi tiếng thông báo che đi ký ức cũ và một dịch chuyển rất nhỏ bắt đầu.

Cố gắng ổn trong phòng khách, Linh mỉm cười, cầm ly nước và giấu tiếng tim sau những câu xã giao rất nhỏ.

Làm việc quá mức đưa An qua một buổi tối với bàn làm việc bừa bộn, nơi cô dùng email, ly cà phê nguội và danh sách việc để tránh một khoảng im lặng.

Né tránh ký ức cũ không biến mất chỉ vì ta đi nhanh qua nó; trong cầu thang nhỏ, An học cách ở lại thêm một nhịp.

Một chương healing fiction về khoảnh khắc tim đập nhanh trong quán cà phê đông người, khi cơ thể của An phản ứng trước điều cô chưa kịp hiểu.