Truyện chữa lành về chiếc ví theo chân An trong một buổi sáng mở ngăn tủ cũ, chạm vào tấm ảnh nhỏ và học cách trả ký ức về đúng chỗ.
Sau Khu vườn của em, An trở lại với một buổi sáng nhỏ: đất trong chậu khô, tin nhắn cũ còn đó, và một cách chăm cây không còn vội vã.
Không ngủ được vì lo âu, An nghe tiếng thang máy lúc 3:12, đặt tay lên tay nắm cửa rồi lùi lại một bước.
Truyện chữa lành về đôi dép kể một buổi sáng Linh quay lại hiên nhà cũ, thấy vật nhỏ bị đặt lệch và học cách bước chậm qua ký ức.
Tình yêu bản thân trong khu vườn hiện lên qua một buổi sáng sau mưa, khi An học cách chăm một chậu cây và ở lại với mình lâu hơn.
Không ngủ được vì lo âu, An đặt ly nước lên bậu cửa lúc 2:48 và học cách để một âm thanh đi qua phòng.
Truyện chữa lành về chiếc chìa khóa kể một buổi chiều Hân quay về căn nhà cũ, cúi xuống chậu cây và nhận ra mình vẫn có thể mở cửa chậm rãi.
Truyện chữa lành sau những ngày mưa theo chân Hân trong một buổi sáng gom lá ướt, mở lại cánh cửa và học cách ở lại rất chậm.
Mất ngủ vì lo âu, An pha một cốc sữa lúc 3:12 và nhận ra tiếng thìa nhỏ cũng đủ làm mình khựng lại.
Truyện chữa lành về chiếc rèm theo chân An trong một buổi sáng dọn phòng, chạm vào vệt nắng cũ và học cách mở cửa rất chậm.
Tình yêu bản thân bắt đầu từ chiếc áo ướt theo chân Hân trong một buổi sáng chậm, khi cô học cách chăm một việc nhỏ mà không tự trách.
Không ngủ được, An đọc một dòng tin nhắn công việc lúc 2:58 rồi học cách đặt điện thoại xa khỏi gối thêm một gang tay.












